Hoạt động của Tổng cục trưởng Võ Thị Thắng

Vừa qua, Tổng cục trưởng Võ Thị Thắng đã đến Hải Phòng và Quảng Ninh làm việc với lãnh đạo Tỉnh uỷ, Ủy ban nhân dân tỉnh và Sở Du lịch để triển khai chủ trương của Chính phủ về đầu tư xây dựng 4 khu du lịch quốc gia, trong đó có Khu du lịch Hạ Long – Cát Bà – Đồ Sơn.
Sau đó, tại Văn phòng Tổng cục, Tổng cục trưởng đã tiếp tục và làm việc với lãnh đạo Tỉnh uỷ, UBND tỉnh Ninh Bình và Thừa Thiên Huế và công tác tổ chức cán bọ và phương hướng phát triển du lịch của hai tỉnh trong giai đoạn 2001 – 2005.
Tổng cục trưởng và các chủ nhiệm dự án của chương trình hành động quốc gia về du lịch cũng đã làm việc với lãnh đạo tỉnh và Công ty Du lịch Thái Bình để kiểm tra việc chuẩn bị lễ hội chùa Keo sắp tới.
Tổng cục trưởng Võ Thị Thắng nói chuyện truyền thống nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8 – 3
Nhân ngày quốc tế phụ nữ 8/3, đồng chí Võ Thị Thắng, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng cục trưởng cục Du lịch, đã đến thăm và nói chuyện truyền thống với hơn 300 sĩ quan và chiến sĩ của Tổng cụ tham mưu (Bộ Quốc phòng).
Tại buổi nói chuyện Tổng cục trưởng đã giới thiệu lịch sử của phụ nữ Việt Nam và gương đấu tranh anh dũng của tập thể nữ tù nhân trong chuồng cọp ở nhà tù Con Đảo thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Những người tham dự rất xúc động truớc những tấm gương anh dũng của các chiến sĩ cách mạng trong đó có chị Võ Thị Thắng.
Tin vắn
10 tỷ đồng trích trong 19,6 tỷ đồng tiền bán vé tham quan cho 1,2 triêuh lượt khách đến Huế năm 2000 đã được đầu tư trở lại cho việc trùng tu các di tích thuộc quần thể Cố Đô này, nâng tổng số vốn đầu tư tại đây trong năm 2001 lên 55,7 tỷ đồng. Theo kế hoạch năm 2001, Trung tâm bảo tồn di tích Cố Đô Huế sẽ đầu tư 51 tỷ đồng cho 22 cồn trình, trong đó chủ yếu là các công trình lớn như: Duyệt Thì Đường, Cung Diện Thọ, Hồ Trịnh Tâm… và 17 hạng mục phục vụ công tác nghiên cứu, nâng cấp xưởng thiết kế tu bổ di tích, chỉnh lý và nâng cấp nhà hát truyền thống Cung đình Huế, Bảo tàng Mỹ thuật Cung đình Huế.
Sở du lịch Hà Nội hiện đang xúc tiến chuẩn bị cho việc thực hiện dự án “Phát hành sách và đĩa CD ROM giới thiệu về tiềm năng du lịch Hà Nội”. Theo dự kiến, đến cuối năm 2001, hai ấn phẩm sách và địa CD ROM này sẽ phát hành. Qua đó, hình ảnh về du lịch Hà Nội được quảng cáo rông rãi hơn cho du khách trong nước và quốc tế.
Công ty Du lịch Tây Ninh đang triển khai kế hoạch nhập thiết bị, thi công hệ thống máng trượt có chiều dài gần 2 km chỵa từ chân núi Bà Đên đến Linh Sơn Tiên Thạch Tự và Điện Bà.
Tổng trị giá công trình gần 20 tỷ đồng, dự kiến hoàn thành vào dịp lễ Quốc khánh 2/9/2001.
Từ khi được UBND tỉnh Tây Ninh bàn giao quản lý khu di tích núi Bà Đen, Côngt y đã tiến hành quy hoạch tôn tạo hàng loạt công trình , di tích đồng thời xây dựng lại cơ sở hạ tầng như: hệ thống giếng nước ngầm, nhà vệ sinh công cộng, thảm cỏ xanh… tạo quan cảnh môi trường sạch đẹp… đáp ứng đầy đủ nhu cầu của du khách.
Sở Thương mại và Du lịch Quảng Bình vừa phối hợp với Trường Trung học nghiệp vụ Du lịch Hà Nội và khoa Du lịch – Trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội tổ chức khoa bồi dưỡng về quản lý Du lịch – Khách sạn. Tham gia khoá học có 43 học viên là các cán bộ quản lý, cán bộ nghiệp vụ thuộc các lĩnh vực du lịch – khách sạn trong toàn tỉnh. Khoá bồi dưỡng đã trang bị cho các học viên nhiều kiến thức bổ ích và cần thiết về quản trị kinh doanh Du lịch – Khách Sạn, Tổ chức lao động, Chiến lược Marketing, Tâm lý khách du lịch và nghệ thuật giao tiếp ứng xử.
Hà Lan – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Núi Răng Cưa Quảng Ngãi

Về Trà Bồng (Quãng Ngãi) nói đến núi Răng Cưa thì dân Cor nơi đây ai cũng biết. Núi Răng Cưa thuộc xã Trà Hiệp, hơi chếch về phía Tây bắc huyện Trà Bồng, về bên cạnh huyện Trà Mi cuả tỉnh Quảng Ngãi láng giềng. Núi Răn Cưa nổi tiếng không chỉ vì độ cao mà chính vì hình dạng độc đáo của nó.
Truyện cổ tích dân tộc Cor bản địa kể rằng , xưa có một nàng công chúa cong vua trời (Mặt Ngây) xinh đẹp nhưng thích phiêu lưu, thích cuỡi ngựa, bắn cung, đua thuyrnf. Nàng tâu xin vua cha cho thần mưa phun nước ngập hết khắp nơi, khắp vùng Trà Bồng chỉ còn mấy ngọn núi là nhô đầu lên khỏi mặt nước. Công chuyền cùng đoàn nữ tì mặc sức đua thuyền rong chơi trên mặt nước mong mông như biển cả. Mỗi lần qua ngon núi, nàng đều ngỏ lời xin thần núi cho mình chèo thuyền vượt qua. Lần nào thần núi cũng nở mặt mở cửa cho đi, lâu dần nàng đâm ra hách dịch, cứ tự tiện cho lính mở cửa đi đẻ băng qua. Đến lần nọ, thần núi giận lắm, bèn đóng chặt cửa. Mặt ngây cả giận ra lệnh cho các chiếc thuyền xuyên vút qua núi, núi liền lở thành ba đường mà thuyền chỉ hơi chòng chành. Ba đường do mũi thuyền cắt ra ấy co ba hình dạng như những chiếc Răng Cưa nên gọi là núi Răng Cưa. Khác với nhiều ngọn núi khác, núi Răng Cưa có đến ba đỉnh nhon hoắt trên đầu núi gây nên một ấn tượng mạnh và khó quên. Ở huyện Trà Bồng, nếu núi Cà Đam cao nổi tiếng, như là tượng trưng cho dân tộc Cor anh dũng chống giặc ngoại xâm từ những năm 30 đến cuộc khởi nghĩa Trà Bồng và miền Tây Quãng Ngãi tháng 8/1959, thì núi Răng Cưa lại gắn với huyền thoại và như một hình ảnh tiêu biểu của thiên nhiên nơi đây: lớp lớp núi đồi lỏm chỏm, sông suối chia cắt vùng đất cách bạo liệt. Nhìn núi Răng Cưa, người ta thấy ngay được đặc điểm của cả vùng sông Trà Bồng, cũng như đến Trà Bồng, hình ảnh đập ngay trước mắt, rất ấn tượng, chính là núi Răng Cưa.
Chị Watanabe (Giáo viên Trung tâm tiếng Nhật – Hội giao lưu văn hoá Việt – Nhật)
Chào chị Watanabe! Cuộc sống ở Hà Nội có làm chị bỡ ngỡ?
Tôi tới đây làm việc được hơn 1 năm. Lúc đầu có đôi chút lạ lẫm, còn bây giờ tôi thấy Hà Nội như là nhà của mình. Vào ngày nghỉ, tôi có thói quen đi mau sắm và thưởng thức những món ăn dân dã ở chợ. Các món nem, gỏi ngó sen, xôi lạc… ở chợ Hôm, chợ Hàng Da rất ngon và rẻ.
Vậy còn khó khăn?
Cốn tiếng Nhật của tôi rất ít, vì thế, khi gặp rắc rối tôi không tự mình giải quyết được. Có lần, đi taxi, người lái xe cố tình đi đuờng vòng để tính thêm tiền. Lúc đó tôi rất bực và đã có một chút to tiếng. Nhưng, tôi vẫn phải miễn cưỡng trả cả số tiền bị tính thêm.
Ở Việt Nam, chị đã đi du lịch những đâu và nơi nào để lại ấn tượng nhiều nhất cho chị?
Tôi đã đi SaPa, Huế, Thành phố Hồ Chí Minh… và tôi rất thích Bát Tràng hơn cả. Đồ gồm ở đó được làm bằng tay rất độc đáo và lạ mắt, khác hẳn với đồ gốm Nhật Bản dược xản xuất hàng loạt. Tôi đã mua một số đồ về làm quà tặng cho gia đình bạn bè học rất thích
Minh Tuệ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Cơ quan quảng bá xúc tiến du lịch

Lê Văn An – phó giám đốc Sở du lịch Thành phố Hồ Chí Minh
Việc quảng bá, xúc tiến du lịch là trách nhiệm của các doanh nghiệp đương nhiên phải làm, nhưng trong điều kiện thiếu thông tin, thiếu định hướng chung và chỉ bó hẹp trong thị phần của doanh nghiệp. Vốn rất đơn lẻ và cục bộ. Trong bối cảnh ấy, yêu cầu hội nhập, mở rộng thị trường quốc tế, rút ngắn khoảng cách lạc hậu… là một bài toán hết sức khó, chứ chaư nói đến việc gây khoá khăn cản trở đối với sự phát triển của chúng tôi.
Chúng tôi kiến nghị Tổng cục du lịch cần có bộ phận nghiên cứu về thị trường du lịch, để có chiến lược đúng đắn cả về thi trường nội địa và thị trường quốc tế. Xây dựng cả chiến lược phát huy giá trị sản phẩm du lịch của chúng ta. Ca chiến lược này phải có định hướng thông tin đến các doanh nghiệp, các cư quan quản lý bằng nhiều hình thức: hội thảo, hướng dẫn, thông báo qua báo chí và các phương tiện tuyên truyền du lịch. Chỉ có trên cơ sở biết đúng, biết rõ thị trường quốc tế chúng ta mới có thể tiếp cận hội nhập một cách thực sự.
Công tác xúc tiến du lịch trong thời gian qua, mặc dù đã có kết quả đáng khích lệ từ sự nổ lực của Ban lãnh đạo Nhà nước về du lịch, Tổng cục du lịch và các ngành, các cấp, các địa phương, song chưa thể nói rằng hiệu quả đã đạt được như chúng ta kỳ vọng. Các quốc gia có nền du lịch phát triển điều có một cơ quan chuyên môn về xúc tiến du lịch. Chúng ta chưa có được như họ. Vì vây, vì chúng ta rất mong muốn và cố gắng, nhưng do đội ngũ cán bộ xúc tiến du lịch còn thiếu, cơ chế phối hợp trong việc cấp phát, kiểm soát và sử dụng kinh phí hiện nay làm mất tính chủ động trong công tác xúc tiến, nên hiệu quả chưa thực sự cao đối với các doanh nghiệp. Điều này có thể thấy rõ qua các kỳ hội chợ quốc tế mà Du lịch Việt Nam tham gia rất tích cực gần đây. Chúng tôi đè nghị Chính phủ, Tổng cục du lịch cần có cơ quan xúc tiến du lịch quốc gia. Càn thiết chế về tài chính, ngân sách cho hoạt động cơ quan này. Đây là hoạt động có tính chuyên nghiệp để đảm bảo sử dụng một cách tập trung, có hiệu quả ngân sách xúc tiến du lịch, đồng thời hướng dẫn, phối hợp với các địa phương và vùng lãnh thổ trong những nổ lực tập hợp nhân tài, vạt lực, thực hiện yêu cầu nâng cao hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế.
Triển lãm tranh của họa sĩ, nghệ sĩ ưu tú Ngọc Linh
Họa sĩ Ngọc Linh người dân tộc Tày, quê ở cỡ Khuất Xa, bản Chu (Lạng Sơn). Ông là học trò cưng của họa sĩ Tô Ngọc Vân, từ thời ở chiến khu Việt Bắc, cùng với các thầy Trần Văn Cẩn, Nguyễn Văn Tỵ, Nguyễn Sỹ Ngọc (khóa 1950 – 1954). Ông đã được học bài bản về lịch sử cổ đại do thầy Đào Duy Anh, Định luật xa gần phối cảnh do kiến trúc sư Tạ Mỹ Duật, Nguyễn Cao Luyện giảng dạy, Ông lại được đi khắp mọi miền Tổ quốc nên tranh của ông hướng về thiên nhiên, con người. Những bức tranh “Bắc Thái”, “Cao Bằng”, “Hòn Gai”, “Những nét đường nai đi”, “Chợ miền Tây”… đã lưu giữ ở bảo tàng Mỹ Thuật quốc gia và bảo tàng ở các nước châu u.
Triển lãm ca nhân lần thứ 10 của họa sĩ Ngọc Linh tại Bảo tàng Mỹ Thuật Việt Nam sẽ diễn ra từ ngày 4/3 đến ngày 15/3/2001. Triển lãm trưng bày 280 bức tranh, trong đó có 160 bức chân dung vẽ bằng chất liệu sơn dầu, bột màu, chì, mực tàu, bút dạ màu và thuốc nước trên lụa; 120 bức về đề tài thiên nhiên và phong cảnh đất nước Việt Nam.
Hoa Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Hang động giả sự tồn tại các “Sư hổ mang” – Phần 2

Chị M.H thở hổn hển bởi đang cõng một cậu ấm trên lưng, mặt tái dại bởi tiếng quát kia, chị lo sợ xin chủ quán nọ nhưng lời van xin của chị không được chúng động lòng, đành ngậm ngùi rút tiền để được qua… “cửa khẩu”.
Lễ hội chùa Hương vài năm nay có thêm dịch vụ mới – cõng thuê, gánh thuê. Giá thuê tùy thuộc vào trọng lượng của “mặt hàng” dao động từ 20.000 – 30.000 đồng. Vất vả, mệt nhọc nhưng số tiền công của họ cũng không được hưởng trọn bởi mỗi lần đi qua quầy hàng của người có tên Tính (người thôn Yến Vĩ), Tính cùng an hem của mình bắt họ phải mộp một khoản tiền từ 2000 – 5000 đồng mới cho đi tiếp. Những người gánh thuê cho biết “luật” này chỉ áp dụng khi gánh, cõng thuê cho khách đi lễ, còn gánh hàng cho những người kinh doanh tại đó thì không phải nộp “thuế”. Khi tôi hỏi chị M.H: Tại sao không báo việc này với Ban tổ chức lễ hội? – Chị thở dài mà rằng: Báo xong, chúng em sợ mất nghề. Bây giờ không có việc gì, biết là bị bóc lột nhưng đành “ngậm đắng nuốt cay” vậy chứ biết làm sao.
Ăn mày và chiếu nghỉ tạm…
Trong vài năm trở lại đây, cứ đến mùa lễ hội, Ban tổ chức lại “gom” tất cả những người ăn mày ăn xin lại một điểm và nuôi họ trong suốt mùa lễ hội. Đây là điều mà du khách rất hài lòng khi đến hội. Nhưng vào trưa ngày 9/2, trên đường đến am Phật Tích, chúng tôi gặp một bà cụ với dáng vẻ tiều tuỵ, mỗi khi có vị khách nào đi qua bà lại chìa mũ ra mà “lạy ông đi qua, lạy bà đi lại…” Mặc dù hiện tượng này không phải là nhiều nhưng Ban tổ chức lễ hội cũng cần lưu tâm và có biện pháp ngăn chặn kịp thời, tránh để xảy ra tình trạng “thua chị kém em”, bởi bao nhiêu công sức, tiền của bỏ ra để gom những người ăn mày về một chỗ không khéo lại chỉ là con số 0.
Đến động Hương tích, ai ai cũng mệt nhoài, thấy những chiếc chiếu trải trên tảng đá lớn người nào cũng muốn ngả lưng. Nhưng đừng vôi, ngả lưng phải mất tiền. Dù chỉ ngả lưng… 1 phút, bạn cũng phải trả 10.000 đồng.
Lời kết
Những tồn tại trên, trách nhiệm thuộc Ban tổ chức lễ hội, Ban quản lý thắng cảnh Hương Sơn. Nhưng một phần cũng do ý thức của người dân nơi đây. Nếu họ nghĩ được rằng làm điều ác, đều xấu nơi cửa phật là có tội lớn thì đâu xảy ra tình trạng đáng buồn trên đây. Mong sao, Ban quản lý và Ban tổ chức cần sát sao hơn đến những vấn đề này, đồng trhời người dân hay nâng cao ý thức hơn nữa để khi đến lễ hội chùa Hương, du khách thấy cõi lòng thực sự được an bình nơi đất Phật.
Hưng Yên: Trùng tu di tích chùa Chuông. Sở văn hóa – Thông tin Hưng Yên vừa hoàn thành công trình trùng tu di tích chùa Chuông, một di tích có giá trị lịch sử và nghệ thuật được xây dựng lần đầu khoảng thế kỷ 17 ở thôn Nhân Dục, hường Hiến Nam, thị xã Hưng Yên. Với kinh phí 1,4 tỷ đồng, Công ty tu bổ di tích Trung ương đã nâng cấp nhà thờ Tổ, nhà thờ Mẫu, lầu chuông, gác khánh, làm mới hệ thống tường bao, nhà sắp lễ, đặc biệt là phục chế tượng 18 vị La Hán trong khu di tích lịch sử chùa Chuông. Việc này góp phần khôi phục gương mặt văn hóa xưa của phố Hiến.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Hang động giả sự tồn tại các “Sư hổ mang” – Phần 1

Hang động giả sự tồn tại “sư Hổ mang” và những tiêu cực kèm theo
LST: Trong số báo trước, chúng tôi đã thông tin cho các bạn về tệ nạn đền chùa, sư sãi giả ở chùa Hương. Nhưng bên cạnh những sự tồn tại này, lễ hội chùa Hương năm nay vẫn còn nhiều bất cập khác cần được giải quyết dứt điểm.
Từ rác ngập suối đến chìm đò vì không chịu nhường đường.
Qua trò chuyện với nhân dân địa phương, chúng tôi được biết, trong suốt khoảng thời gian từ 2 -7/2, trên con đường ra đến Đục và trên dòng suối Yến rác rưởi tràn ngập cả lối đi, ngập trên dòng suối. Phải đến khi khách thập phương phàn nàn quá nhiều, nhân dân địa phương kêu lên, Ban tổ chức mới cho dọn vệ sinh.
Một hiện tượng đã xảy ra ở đây gây bất bình đối với du khách, đó là hiện tuởng chủ đò chở quá tải gây dắm đò. Còn năm nay, vào chiều ngày 3/2, lượng khách đến chùa Hương đông, đò chở khách ra cũng lắm, đò chở khách vào cũng nhiều. Vì thế khi đi gần tới bến Thiên Trù, các chủ đò không chịu nhường đường cho nhau dẫn đến đắm khoảng 20 đò chở khách, cũng may là không ai bị sao…
Cốc rựơu Mơ… 40.000 đồng.
Vừa buớc đến bến Thiên Trù, đã đập ngay vào mắt chúng tôi một cãi nhau giữa chủ W.C với một du khách đến từ Hà Nội. Sau khi ‘bóp ruột” trả 1000 đồng cho mỗi lần “giải quyết nỗi buồn” chị phàn nàn: “Nhịn thì không được, đi thì…”xót”. Một ngày 5 lần “đi”, thế là mất tới 5000 đồng, cộng thêm 25.000 đồng tiền vé. Thật là vô lý”.
Đến chùa Hương, các điểm W.C cũng nhiều không kém những… đền, chùa, hang động giả. Đây là ‘dịch vụ” mà người ta được phép kinh doanh. Lượng khách đén chùa hang hang hàng ngày rất lớn, mà đây lại là “một nhu cầu”… không thể thiếu của mỗi người. Bởi thế, trong thời gian diễn ra lễ hội cũng là dịp các “chủ W.C” có cơn hội… phất lên. Tại sao một khu thắng cảnh lớn như vậy mà không có một điểm vệ sinh công cộng nào? Đay là một điều mà Ban tổ chức lễ hội cần phải lưu tâm.
Vào chiều ngày 8/2, chúng tôi tận mắt chứng kiến một trận xô xát giữa khách hàng với chủ quán ăn cách động Hương Tích khoảng 100m chỉ vì vị khách nọ quá tin vào tâm của người kinh doanh nơi đất Phật, nên uống xong một cốc rượu mơ mới hỏi giá, chủ qán đòi 40.000 đồng (theo giá chung tại đây một cốc rượu mơ với giá 4000 – 5000 đồng). Biết mình bị chẹt, vị khách nọ bất bình không chịu tră đủ số tiền trên, liền bị chủ quán cho biết “thế nào là… không trả”. Biết không làm gì được khi đã “trót” uống mất rồi, anh ta đành ngậm đắng nuốt cay rút tiền ra trả, kẻo không chủ quán bực lên lại đì lên tới 100.000 đồng hay hơn thế nữa thì khốn. Đây cũng là bài học cảnh giác cho tất cả mọi người khi đến chuà Hương, trước khi ăn uống gì thì hãy hỏi giá trước rồi hãy… xơi.
Cõng thuê, gánh thuê phải nộp “thuế”?
Đang đi, chúng tôi bị giật mình bởi nghe tiếng quát lớn của một chủ quán quen đường: “Này, cõng thuê! Định trốn hả, không “nôn” tiền ra mau thì tạo lại đánh cho tước xác bây giờ”.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Đà Nẵng chuẩn bị đón mùa du lịch tàu biển 2001

Quý I/2001, Đà Nẵng đón 102.470 lượt khách, tăng 22,3% so với cùng kỳ. Trong đó có 50.450 lượt khách quốc tế, tăng 26,7% và doanh thu chuyên ngành đạt 66 tỷ đồng, tăng gần 10% so với cùng kỳ năm trước.
Trong quý, các Công ty lữ hành trên địa bàn cũng đã tổ chức đón 15 chuyến tàu du lịch cập cảng Đà Nẵng với 7.300 lượt khách quốc tế. Ngành du lịch Đà Nẵng đang triển khai kế hoạch đón khách du lịch tàu biển bắt đầu từ tháng 4/2001 với khoảng 2000 – 2500 khách chuyến / tuần. Theo đó, thành phố tiếp tục có những cải tiến trong việc làm thủ tục lên bờ, tăng chất lượng phục vụ các tuyến tham quan thành phố, Cổ Viện Chàm, Phố cổ Hội An, phát triển mạng lưới các điểm bán hàng lưu niệm cho khách trên các đường phố chính, làm sạch môi trường du lịch…
Huế tôn tạo 6 biệt thự tại đỉnh bạch mã
Thừa Thiên – Huế vừa tôn tạo xong 6 biệt thự tại đỉnh Bạch Mã để phục vụ khách đến tham quan. Tổng vốn đầu tư là 18 tỷ 760 triệu đồng với 39 phòng ngủ hiện đại. Tại đây còn xây dựng một bãi cắm trại, khu dịch vụ phục vụ ăn uống, nhà hoa phong lan với hàng trăm loại phong lan quý.
Ngoài tham quan cảnh đẹp của Bạch Mã, du khách còn được tham gia nhiều tiết mục phong phú hấp dẫn như: đêm lửa trại, nghệ thuật ẩm thực, biểu diễn cách nấu nướng. Giới thiệu các món ăn và nhiều sinh hoạt khác.
20 tỷ đồng cho quy hoạch chùa thầy
Quy hoạch tổng thể khu du lịch Chùa Thầy (Hà Tây) giai đoạn 2001 – 2010 bắt đầu được huyện Quốc Oai thực hiện. Mục tiêu là bảo tồn, tôn tạo danh lam thắng cảnh, phấn đấu mỗi năm thu hút 22 -25 vạn du khách, giải quyết việc lamd cho 500 lao động trực tiếp và khoảng 1000 lao động gián tiếp.
Tổng vốn đầu tư xây dựng, phát triển khu du lịch Chùa Thầy vào khoảng 20 tỷ đồng; trong đó ngân sách Trung ương và tỉnh hỗ trợ chiếm 50 – 60%, phần còn lại là ngân sách huyện, xã và các nguồn thu từ lễ hội, công đức dành cho công trình dịch vụ.
28 tỷ đồng cho xây dựng điểm du đất mũi
Tỉnh Cà Mau có kế hoạch đầu tư hơn 28 tỷ đồng xây dựng điểm du lịch Đất Mũi, trên diện tích 40 ha tại xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển.
Hiện nay, Sở Du lịch – Thương mại Cà Mau đang triển khai dự án thi công giai đoạn I gồm các công trình: bến đậu ca nô, tàu thuyền; cầu tàu; trạm cung cấp nước, điện; hướng dẫn du lịch, bưu điện…
Ngoài ra, dự án còn xây dựng các nhà nghỉ thấp tầng, chòi nghỉ dọc bờ biển; làng rừng mô phỏng trong khu rừng đước rộng 14 ha, hệ thống đường đi nội bộ hằng bê tông; xây dựng công viên rộng khoảng 3 ha, trong đó có biểu tượng Đất Mũi và đài quan sát toàn cảnh Đất Mũi, ngắm biển và một số công trình phụ khác. Tổng kinh phí xây dựng các hạng mục công trình trên 11 tỷ đồng và dự kiến sẽ đưa vào hoạt động vào cuối năm 2002.
V.T – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Năm 13 (178) 2001.

Quyết định đầu tiên – Phần 3

Đến bây giờ cô gái đã biết ông Giám đốc gọi mình lên có vài việc là việc gì, cô sợ hãi tự vệ, những lời đe dọa và cả những lời hứa hẹn, cửa đã khóa chặt, bàn tay thô bạo đã chộp rất đúng chỗ và cũng rất điệu nghệ; cô không còn sự lựa chọn nào khác, phải hiến dâng sự trong trắng của mình vì miếng cơm của cô và của cả gia đình cô. Thế là từ đó “đầu đã xuôi đuôi đã lọt”, hàng tuần cô đến để nộp mình cho ông với nỗi khổ nhục pha lẫn bất cần đời. Rồi tiếp tục những cô gái khác, và một cô gái bia ôm đã làm cho ông điêu đứng.
Nhân một ngày u ám, ông cảm thấy khó thở, bèn xách xe đi xông hơi ở một dịch vụ có lẽ vào loại hiện đại nhất thành phố, ông bước vào quầy bán vé với yêu cầu một người trẻ đẹp, nai tơ càng tốt, kèm theo một tờ xanh “lì xì” cho người bán vé. Ông được thỏa mãn, một cô gái xinh đẹp pha lẫn chất quê mùa, vừa là một tiểu thư đài các, giọng nói êm ái dịu dàng với chất giọng cố đô. Ông rất hài lòng, ông thành thạo trong tất cả các công đoạn ở một dịch vụ êm ái này, nhưng rồi cái thèm muốn của một người đàn ông đang hừng hực, ông đã tiến đến cái cuối cùng của sự ham muốn. Trong lúc đang chếnh choáng, cô gái đã làm cho ông ngây ngất vẫn không quên xin ông cho một ân huệ và ông đã nhận cô gái về….Từ ngày có cô, khách sạn khác hẳn, mọi hoạt động trở nên sôi động, các phòng đầy ắp và bạn bè của cô cũng đến ở thường trú tại khách sạn ngày càng đông, gần như các phòng đẹp nhất là dành cho bạn bè của cô thuê; họ thuê dài hạn, cô vẫn thường nói với những người làm cùng cô, và về sau, gần như cả khách sạn đều biết cô là cháu của Giám đốc. Cô cháu thường đến phòng Giám đốc và tuyên bố những câu đầy quyền lực làm cho mọi người phải sợ cô. Rồi chỉ có cô mới bắt gặp ông Giám đốc đang làm tình với cô Hòa, bởi vì cô không theo bất kỳ quy định nào của Giám đốc và cô có quyền mở cửa phòng Giám đốc bất cứ lúc nào…Thế là một cuộc đánh ghen làm náo loạn đến mức vợ ông Giám đốc phải can thiệp, may mà việc dàn xếp ổn thỏa….
Thành vừa nằm xuống, không cởi quần áo cũng không cởi giày đầu tựa vào một chiếc nệm salon anh tháo ra từ vách đứng. Hai tay vòng qua đầu, anh gối đầu lên hai bàn tay, một thói quen có lẽ từ ngày anh còn ở trong quân đội hay khi còn là một đứa trẻ con trong cái tiểu đội “mén” ở trường Thiếu sinh quân khu 9, hoặc thuở còn là đứa con trai một, cục cưng của cha và má anh; hồi anh còn là đứa trẻ lên năm; lên sáu trong một gia đình đầy hạnh phúc nhưng nhanh chóng trở thành bất hạnh.
Thành ngước đầu nhìn ra phía cửa sổ rồi nhìn thẳng lên trần nhà, chiếc quạt trần quay tít, làn gió nhẹ làm cho cảm giác ngột ngạt tan biến đi đâu mất, đầu óc anh rất tỉnh táo và rồi chiếc giường – salon làm cho anh sợ hãi, lần đầu tiên anh nằm trên chiếc giường loại này, anh tưởng tượng ra đủ thứ bại hoại đã xảy ra tại đây và rồi…Thành ngồi bật dậy, anh quyết định kể từ hôm nay anh sẽ nằm dưới sàn nhà sau khi tự tay mình lau chùi một khoảng vừa đủ đặt lưng..
(Còn nữa)
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Quyết định đầu tiên – Phần 2

Những con người rất đỗi bình thường này, họ nói năng bặm trợn nhưng lại rất chân thật, có sao nói vậy, nghĩ gì nói nấy, trong bụng họ chẳng hề có thủ đoạn, họ chỉ biết làm việc, vậy mà họ bị đày đọa, trù dập, cũng chỉ bởi quyền lực của người lãnh đạo bị đe dọa hoặc giữa những người lãnh đạo giành giật nhau địa vị, quyền lợi mà khi đó họ bị lôi kéo và biến thành những con chốt, những cái loa trên bàn cờ do người ta bày đặt ra và rồi họ lại hành hạ, chỉ bởi vì họ ở phe bên này, phe bên kia; cuối cùng khi xảy ra một cuộc dàn xếp quyền lực thì những con tướng trong bàn cờ chỉ chuyển dịch vị trí, có khi lại bị “hất” lên, còn những con tốt, con xe thậm chí cả con sĩ phải lãnh đầy đủ sự trừng phạt của kẻ thắng trận.
Thành về đến phòng làm việc, anh ngả người xuống chiếc ghế salon người ta đóng để ngồi khi tiếp khách và cả để nằm ngủ. Chiếc salon mới khéo làm sao, chỉ cần một tay kéo ra là có thể trở thành chiếc giường nệm êm ái. Thành biết chiếc salon này là nơi dừng chân của biết bao cô gái bị cưỡng bức vì miếng cơm manh áo phải nhục nhã hiến thân và cả những cô gái tự nguyện để có được một việc làm tốt trong khách sạn. Ở đây ai cũng biết một câu chuyện truyền miệng, đó là vào một buổi trưa, trời mưa như xối, ngoài đường đã sũng nước, các ống thoát chảy ào ào theo một hệ thống của khách sạn sôi ùng ục thì có điện thoại gọi xuống phòng tiếp tân: “Alô, cho gọi cô Hòa đến gặp tôi”. Chỉ năm phút sau, một cô gái trẻ rụt rè bước đến cửa phòng Giám đốc, cô sợ hãi vì cô sợ bị mất việc làm, suy cho cùng ai không sợ mất việc. Cần việc làm để nuôi sống mình và gia đình cô mới đến đây, bây giờ bị gọi đang trưa thế này, chắc là việc rất quan trọng. Đã ba lần cô giơ tay lên cái nút bấm đặc biệt ở cửa phòng Giám đốc mà hầu như tất cả các phòng khách sạn khách không có, một mệnh lệnh đỏ được phổ biến “bất kỳ ai muốn vào phòng đều phải bấm chuông và Giám đốc cho phép mới mở cửa”. Cô Hòa cũng được phổ biến mệnh lệnh này, lần thứ tư cô đưa tay lên và cô đã nhấn chuông. Ông Giám đốc mừng rỡ nhưng lập tức bộ mặt đạo mạo của ông trở lại rất kịp thời, ông mời cô gái ngồi vào chiếc giường – salon, còn ông ngồi ở chiếc salon đối diện. Cô gái sợ hãi thấy ông rót nước mời cô uống và bắt đầu với nét mặt thân mật, cô đã đỡ lo và dần dà nỗi sợ hãi đã biến đi đâu mất, cô trở nên hoạt bát hơn:
– Thưa chú, chú gọi cháu đến có việc.
Ông gật đầu:
– Ừ, cũng có việc…
– Cháu biết ơn chú đã nhận cháu vào làm việc, cháu sẽ cố gắng….
Cô chưa nói hết câu, ông Giám đốc đột ngột rời ghế đến sát bên cô, lấy tay che miệng cô và ngồi luôn bên cạnh cô:
– Ở khách sạn này, em phải tập xưng hô “anh” và “em” cho…quen.
Ông vừa nói, vừa choàng tay ra phía sau lưng cô gái và tay còn lại rất nhanh chóng kéo chiếc ghế và nó biến thành một chiếc giường nệm, cô gái ngồi lọt thỏm phía bên trong chiếc giường.
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Quyết định đầu tiên – Phần 1

Bà ta nói rồi nhìn quanh, chẳng có chỗ nào để mời Thành ngồi, công nhân đang ăn, người đứng, người ngồi ở cầu thang. Ở phía trong nhà bếp một cái bếp lò nấu củi đang cháy rừng rực, hơi nóng tỏa ra ngột ngạt, cạnh bếp là một tấm gỗ ván đóng sát vách chỉ một sơ suất nhỏ là cháy, phía ngoài là một vùng trống hồi trước có lẽ để làm sân phơi, bây giờ đủ thứ thải ra của khách sạn từ bàn, ghế lỏng chỏng đến lavabo, bàn cầu, ống nước, dây điện, ở đây là một bãi tha ma đủ các loại, cái đập mạnh nhất vào mắt Thành là công nhân, họ ăn mặc nhếch nhác, tay mỗi người bưng một đĩa cơm vài cọng rau, một con cá nhỏ xíu với nước tương. Họ ăn vì nhu cầu khỏi đói, cần có sức để làm việc. Thành lặng người, nhớ đến bữa ăn mình vừa ăn, trên chân răng miếng thịt bò anh vừa sỉa răng vẫn còn vương vị ngọt, anh nuốt vội ngay vào miệng sợ những người đang ăn ở đây nhìn thấy, anh cảm thấy mình thật sự có lỗi, anh vừa nhận ra mình ăn cắp, ăn vụng. Thành bối rối chân tay như thừa ra chẳng biết đứng ngồi ở đâu, cả đôi tay hằng ngày vốn thành thạo các động tác thể dục thể thao nay bỗng thừa ra thảm hại, công nhân không có chỗ ngồi ăn, bữa ăn quá ít ỏi cho dinh dưỡng cần thiết của người lao động bằng tay chân, anh vừa đến khách sạn đã được ăn một bữa thật ngon, chẳng tốn đồng nào, có người phục vụ đến mức anh phát ngượng, anh thở dài, chẳng lẽ anh lại hư hỏng đến mức chỉ biết có ăn ngon ở miệng mình trong khi công nhân họ ăn như vậy, họ chẳng có lấy được một chỗ ngồi khiêm tốn, một cái bàn bằng gỗ mộc, hoặc bàn nhựa, một chiếc ghế đẩu bằng nhựa. Trời nắng nóng như thiêu đốt cùng với hơi nóng tỏa ra từ bếp lửa đang cháy rừng rực làm cho bà phục vụ bữa ăn tập thể mồ hôi đầm đìa. Thành không chịu nổi, anh vội vàng rời khu vực ăn của công nhân anh còn nghe vọng theo: “Chắc gì ông ấy ăn ở đây”. “Bao đời Giám đốc rồi, ai cũng cơm bưng nước rót”. “Ổng đi kiểm tra cho có lệ, nhưng còn khá hơn, trước đây chẳng ai ngó ngàng…”. “Ai không thích ăn ngon, có chỗ ngồi mát mẻ”. “Các bà coi, rồi cũng là con đường mòn…”
Con đường mòn, từ thuở nào chẳng ai biết, con người đã tạo ra con đường bằng đôi chân, đi riết rồi đến cỏ cũng không mọc lên nổi (Lỗ Tấn). Khốn thay, nó chỉ là một vệt mảnh mai nhưng lại có sức mạnh phi thường đến mức chẳng ai dám đi chệch ra khỏi. Con đường mòn như một định mệnh, người trước bước vào đâu thì người sau cũng bước vào đó, thảo nào con đường mòn trở thành một từ ngữ trong từ điển mạnh đến mức nó bất chấp mọi đạo lý, trở thành mốt thời thượng của tất cả những người đã làm con dân cho đến những người đầy tớ của dân.
Thành đi như chạy, anh vấp mấy lần, xuýt nữa ngã lộn nhào xuống cầu thang bộ, nơi mà trên chục người đang đứng, ngồi ăn. Anh biết rất rõ muốn làm nên bất kỳ điều gì thì những người này, những kẻ không có danh, những kẻ bị coi thường tới mức bị đày đọa này lại trở thành những con người làm nên sự nghiệp cho biết bao người, cho họ thăng tiến đến đỉnh cao của quyền lực.
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Cách dự tiệc ăn Âu

Hỏi: Em mới được tuyển vào làm việc ở một cơ quan đối ngoại, nơi thường tiếp xúc tiệc tùng với người phương Tây. Nhờ Báo Tuần Du lịch mách bảo cách dự tiệc ăn u như thế nào là văn minh lịch sự phù hợp phong cách châu Âu ? (Hiền Mai – Hà Nội)
Trả lời: Ăn u có tập quán riêng biệt khác hẳn với lối ăn Á. Người phương Tây khi ăn không dùng bát đũa mà dùng thìa dài để múc món nước như xúp, dùng dao ăn và dĩa nhọn để cắt xiên món khô. Thức ăn đựng vào đĩa to, đĩa sâu lòng đựng món xúp, đĩa nông đựng cá thịt gọi là bộ đồ cu-ve (Cover) được bày sẵn trên bàn cho từng người trước bữa ăn. Bữa ăn u như tiệc thường chia làm 5 giai đoạn, người ta thường ví là “vở kịch 5 màn”. Màn đầu là khai vị gồm thịt nguội, bơ, trứng salat (bữa trưa) và món xúp (bữa tối). Màn hai là những món nhập bữa gồm tôm, cua, cá (hải sản) rồi đến món thịt gia súc, gia cầm. Màn ba là những món quay, nướng, bỏ lò. Màn bốn là các món đệm chế biến bằng bột mì lẫn thịt. Màn năm là tráng miệng gồm bánh ngọt, hoa quả chín, cà phê hoặc nước trà.
Khác với lối ăn Việt Nam, các món u không bày tất cả ra một lần, mà ăn xong món nọ mới được đưa đón kia, hết màn nọ mới đến màn kia. Một điều khác nữa là vừa ăn vừa uống. Rượu trong bữa ăn chủ yếu là rượu vang trắng, đỏ và hồng. Vang trắng uống lúc ăn đồ tanh, vang đỏ uống lúc ăn thịt, vang hồng uống lúc tráng miệng và cuối cùng là rượu mạnh giúp tiêu hóa mau. Bữa ăn có thể không uống rượu mà uống bia hoặc nước khoáng, nước ngọt (cho phụ nữ, trẻ em). Đầu bữa uống rượu khai vị trừ lúc ăn xúp không uống bất cứ rượu gì.
Các món ăn đều được ghi trong thực đơn đặt sẵn trên bàn, người ăn có thể biết trước mình sẽ được ăn bao nhiêu món, món nào trước món nào sau để tự định liều lượng tiêu thụ.
Cuối cùng là việc sử dụng dụng cụ ăn cũng cần đúng cách: tay phải cầm thìa khi ăn xúp và chỉ dùng để múc xúp không dùng thìa xúc các món khô. Ăn xúp xong xong bỏ thìa đĩa ăn tiếp món khô. Lúc này phải dùng cả hai tay: tay phải cầm dao, tay trái cầm dĩa để cắt những miếng thịt rán to bản hoặc khúc cá lớn rồi lấy dĩa đưa lên miệng. Nếu không thuận tay trái thì chuyển dĩa sang tay phải và đặt dao xuống đĩa. Ăn hết miếng, tay phải lại cầm dao lên, tay trái cầm dĩa chặn miếng thịt hoặc cá xuống mặt dĩa cho dễ cắt. Ăn miếng nào cắt miếng ấy không bao giờ cắt vụn tất cả một lần. Còn khăn ăn, ngay lúc ngồi vào bàn đã phải giở ra đặt lên đùi bên phải hoặc lên mép bàn buông thõng xuống hai đùi. Khi cần lau nhấc lên, lau xong lại đễ chỗ cũ không vò nhàu hoặc vo viên một nắm, không để bên cạnh đĩa ăn.
Trong lúc ăn có thể dùng tăm nếu thức ăn giắt vào kẽ răng nhưng phải lấy tay trái che miệng và làm nhanh gọn. Còn điều kiêng kị là không nên nói nhiều nói to trong lúc ăn. Tập quán ăn uống phương Tây là im lặng trong lúc ăn kể cả không được chạm dao dĩa gây tiếng động trên mặt đĩa.
Không phải ốm!
Người ta hỏi một cậu bé:
-Này, mẹ cháu dạo này ốm đau thế nào mà suốt ngày nằm bẹp trên giường chẳng thấy ra khỏi nhà ?
-Không phải ốm đâu ạ. Mẹ cháu làm thế, là để bố cháu khỏi mang giường đi bán lấy tiền uống rượu đấy ạ !
Mua đồng hồ
Khách mua hàng hỏi người bán đồng hồ:
-Chiếc đồng hồ này nếu rơi xuống biển có bị chết máy không ?
-Không, nó sẽ chạy suốt ở dưới đáy biển.
-Sao ông dám khẳng định thế ?
-Đương nhiên, nếu không tin ông thử ném xuống và nhảy xuống biển xem.
Thanh Hương – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999