Hướng đi cho Lệ Mật

Ông Trương Bá Nghiêm Chủ tịch xã Việt Hưng tiếp chúng tôi với một thái độ không được niềm nở cho lắm: “Bây giờ, Lệ Mật làm gì có rắn nữa, cho các anh viết. May ra còn vài hộ nuôi. Mà cũng hạn chế, vì ngoài chuột, rắn ăn cả cóc, nhái, những “thiên địch” của nhà nông”.
Tuy nhiên, tạt qua vài chỗ trong làng mới thấy rằng lời ông Chủ tịch hóa ra sai bét. Không những vẫn còn rắn, mà còn rất nhiều!
Từ người bắt rắn đến ông chủ nhà hàng.
Ông Triều – chủ nhà hàng Quốc Triệu to nhất làng Lệ Mật có dáng dấp rất bệ vệ, mái tóc bạc như cước được chải “quy cũ”. Nhà ông có nghề bắt rắn gia truyền. Ngay từ năm 15 tuổi ông Triệu đã biết cầm cây thuốc sắt rong ruổi khắp nơi.
Thấy tôi “cà” vào chuyện bắt rắn, máu nghề nghiệp nổi lên, ông Triệu cởi cúc tay áo. Vết cắn trí mạng của một con hổ mang chúa đã khiến cả cánh tay, các ngón tay ông thợ rắn trở nên biến dạng, co quắp trông rất dễ sợ. Ông Triệu cười: “Trọng nghề này chả ai dám nói mạnh. Mặc dù có thuốc đấy, nhưng nếu không cẩn thận vẫn toi mạng như chơi”. Cách đây 10 năm, khi hoạt động săn bắt rắn bị cấm, cây thuốc trở nên vô dụng, ông Triệu xoay sang mở Nhà hàng. Không đi bắt nữa, dân Lệ Mật về nuôi rắn cả loạt. Có tới hơn 30 hộ chuyên cung cấp cho cỡ 15 nhà hàng rải rác quanh làng, theo ông Triệu, nuôi rắn lãi cao hơn rất nhiều so với nuôi lợn, gà… Nhiều vùng ở Sơn Tây, Vĩnh Phúc… người ta còn vay cả vốn Ngân hàng để nuôi rắn.
Nhưng đó là chuyện về nghề nuôi rắn. Còn chuyện chế biến rắn thì sao? Ông Triệu giảng giải: “Bộ phận nào của rắn cũng ăn được, không bỏ thứ gì”. Ở Lệ Mật, thịt rắn được chế biến với 32 món nhưng có 6 món chính: nướng, xào, lăn, xé phay, băm xả ớt cuộn bánh trán, lòng rắn xào với dưa leo hành tây, chả “Khách tới đây phải là loại có tiền, chứ người thường thì…”. Ông Triệu cho biết “Dân Đài Loan, Trung Quốc đi du lịch sang mình mê món này lắm. Cả Nga, Pháp… Tôi nhớ có một ông đại sứ Đan Mạch, lúc hết nhiệm kỳ tại Việt Nam, bạn bè mới kéo sang đây cho ăn thịt rắn. Thấy ngon quá hôm sau ông này một mình lẻn sang “quất” thêm bữa nữa, kẻo mai kia về “quê mẹ” chẳng có mà ăn!”.
Đến Lệ Mật không chỉ có rắn
Ông Triệu bảo: “Kinh doanh thời buổi thị trường là vậy. Khách cần gì mình đáp ứng cái đó. Thích nhím, có nhím, thích dúi, có dúi. Muốn ăn ba ba à, xong ngay. Bây giờ con gì ở đây cũng nuôi tất. Kỳ đà, ba ba, nhím, hươu”…
Trong khu vườn bách thú” của nhà hàng Nguyễn Văn Dực hầu như chẳng thiếu thứ gì. Ngoài mấy loại thú kể trên, ở đây có thêm trăn, cầy hương, chồn và cả một chú lợn rừng nằm ủ rũ trong góc chuồng cuối vườn.
Giờ tôi mới vỡ lẽ cái thái độ thiếu niềm nở của ông Chủ tịch xã, cái nhìn xoi mói của ông chủ nhà hàng khi thấy tôi cứ soi săm soi phần “menu” thịt thú rừng.
Tôi hỏi anh Dực: Có bao giờ các anh nghĩ đến chuyện “phóng sinh” một phần rắn về đồng ruộng? Hỏi xong mới biết mình hơi “lố”. Cái nhìn của ông chủ nhà hàng như muốn bảo: “Có mà điên”.
Hướng đi nào cho Lệ Mật
Ông Triệu cho biết: Trung bình một ngày nhà hàng của ông tiêu thụ hết 10 kg rắn, chưa kể những thứ khác như kỳ đà, ba ba, chồn… Như vậy, mỗi ngày, mỗi tháng, làng Lệ Mật ngốn hết bao nhiêu rắn? Rõ ràng là con tinh ấy không khó, tuy nhiên đáp số khiến mỗi chúng ta không khỏi băng khuân. Hơn nữa, theo ông Triệu, ông Dực ủy ban nhân dân xã chỉ có trách nhiệm thu thuế kinh doanh, lệ phí đường sá. Cho nên việc giết một thịt rừng ở Lệ Mật hầu như bị buông lỏng, không có một nơi nào một cơ quan nào kiểm soát. Vậy thì ngoài rắn đã có bao nhiêu con thú đã như cầy, chồn, nhím, lợn rừng… bị cho “quy ra đĩa”? Và ngay cả những con rắn, con kỳ đã được mệnh danh là “nhà chăn nuôi được kia, có bao nhiêu con bị săn bắt từ thiên nhiên? Chưa ai có câu trả lời thỏa đáng.
Không trả lời được câu hỏi này vậy thì đâu là hướng đi đúng cho Lệ Mật? Thực tế tồn tại và phát triển đã chứng tỏ một nhu cầu khách quan của cuộc sống. Vấn đề là ở chỗ là làm thế nào để vừa phát triển các tinh hoa đích thực về ẩm thực mà vẫn không gây nguy hại cho môi trường sinh thái. Phải chăng đây là bài toán mà ủy ban nhân dân xã Việt Hưng và huyện Gia Lâm cần phải “giải” cho được khi xác định hướng phát triển kinh tế – xã hội cho Lệ Mật?
Về góc độ du lịch đây là một địa chỉ khá hấp dẫn cho du khách, nhất là khách nước ngoài muốn thưởng thức nghệ thuật ẩm thực Việt Nam. Hơn thế nữa, Lệ Mật lại cách làng gốm Bát Tràng không xa. Du lịch Hà Nội đã có các tour đường sông khá hấp dẫn mà Bát Tràng là một điểm dừng trong hành trình. Nên chăng, ngành du lịch Hà Nội cần có kế hoạch nghiên cứu phối hợp với các cơ quan chức năng để khai thác lành mạnh hoạt động kinh doanh ẩm thực, đồng thời tăng cường quản lý chống nạn giết mổ thú hoang dã, đây cũng là cách để tạo ra những sản phẩm mới cho du lịch thủ đô.
Xuân Thủy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Bạch Mã – khu du lịch sinh thái độc đáo

Cách thành phố Huế 40 km về phía Nam, vườn quốc gia Bạch Mã đã được xác định là một trong những trọng điểm du lịch quan trọng và có thể hai thác lâu dài. Phát triển du lịch sinh thái ở vườn Quốc gia Bạch Mã sẽ mở ra một hướng đi mới cho du lịch Thừa Thiên Huế. Chính vì vậy mà trong đề án “Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch tỉnh Thừa Thiên Huế năm 1995 – 2010” đã xác định Bạch Mã là điểm hạt nhân trong cụm du lịch phía Đông Nam của tỉnh bao gồm Cảnh Dương – Bạch Mã – Lăng Cô – Bắc Hải Vân và mới đây chính phủ cũng đã chính thức thiết lập dự án xây dựng trung tâm du lịch quốc gia tại nơi đây.
Do ở gần biển và có nhiệt độ trung bình từ 18 – 26 oC nên nhiều chuyên gia nước ngoài đã cho rằng Bạch Mã là một trong những vùng khí hậu dễ chịu nhất của những nơi nghỉ núi ở Đông Dương, được ví như Sapa của miền Bắc hay Đà Lạt thứ hai của Miền Trung.
Diện tích vườn quốc gia Bạch Mã là 22.031 ha, được chia làm ba phân khu chính là: Phân khu bảo vệ nguyên vẹn chiếm 7.123 ha, phân khu phục hồi sinh thái chiếm 12.163 ha và phân khu dịch vụ du lịch chiếm 2.295 ha.
giá trị du lịch sinh thái cao nhất của Bạch Mã chính là sự đa dạng về địa hình và địa mạo có địa thế bảo tồn tốt nhất với nguồn tài nguyên sinh vật hết sức phong phú và đa dạng. Theo thống kê ban đầu thì Bạch Mã hiện có 1286 loại thực vật, trong đó đáng chú ý là các loài quý hiếm có giá trị khoa học như Dương xỉ thân gỗ, Đỉnh tùng, Cẩm lai, Trắc, Trầm hương… Đặc biệt tại đây mới phát hiện một số loài mới khoa học như Cốm Bạch Mã, Chìa vôi. Về động vật Bạch Mã có 723 loài, trong đó có 124 loài thú, 330 loài chim chiếm 36% ở Việt Nam, trong đó có loài đặc hữu hẹp và rất hẹp như gà lôi lam màu đen, gà lôi lam màu trắng, Trĩ sao…
Bạch Mã là nơi nghỉ mát lý tưởng với những cảnh quan tuyệt vời, được phát hiện vào năm 1932, Giard một kỹ sư người Pháp lúc đó đề xuất với chính quyền thuộc địa xây dựng nơi đây một khu nghỉ mát, an dưỡng dành cho giới cao cấp của chính quyền thuộc bộ phận qua lại Nam Triều.
Đến Bạch Mã, du khách sẽ tham quan Vọng Hải Đài, nơi đây có thể ngắm nhìn cảnh biển trời non nước, Thác Đỗ Quyên và thác Bạc uy nghi chảy giữa núi rừng, hệ thống ngũ hồ, nơi cơ thể tổ chứ căm trại, tắm mát vu chơi và khu rừng Chò đen với những cây Chò cao tới 50 m , thẳng tắp, có đường kính 1 – 1,5 m thật hấp dẫn giữa cảnh núi rừng trùng điệp…
Thực hiện chủ trương phát triển du lịch sinh thái Bạch Mã, tỉnh Thừa Thiên Huế đã đầu tư xây dựng tuyến đường nối nhựa nối từ quốc lộ I đến Bạch Mã dài 119 km với kinh phí 29 tỷ đồng. Các tuyến đường từ đỉnh Bạch Mã đi thăm thác Đỗ Quyên có bậc cấp và tay vịn, các tuyến đường mòn đến các điểm tham quan như Vọng Hải Đài, Ngũ Hồ… đều được sửa sang cải tạo lại. Dọc đường đi lên khu du lịch có 10 chòi tranh theo hình nấm cho khách nghỉ chân. Ngoài ba biệt thự mới của vườn Quốc gia Bạch Mã, các công ty du lịch như Hương Giang, khách sạn Lê Lợi… đã khôi phục 4 biệt thự khác, nâng tổng số lên 7 biệt thự với 39 phòng nghỉ đủ tiêu chuẩn đón khách quốc tế. Vườn Quốc gia Bạch Mã cũng tổ chức một số khu cắm trại độc đáo hấp dẫn đáp ứng nhu cầu du lịch dã ngoại của du khách. Hệ thống cấp điện nước, thông tin liên lạc đang khẩn trương hoàn thiện.
Từ Huế, Đà Nẵng, khách du lịch có thể đi tham quan Bạch Mã trong ngày hoặc qua đêm, kết hợp tham quan, tắm biển tại khu du lịch Lăng Cô do Công ty Du lịch Hương Giang đầu tư với hệ thống nhà nghỉ, nhà hàng… hiện đại nhưng vẫn giữ được dáng vẻ truyền thống của văn hóa kiến trúc Huế.
Khu du lịch sinh thái Bạch Mã đưa vào khai thác đã góp thêm cho bản đồ du lịch Thừa Thiên Huế một màng màu xanh mát của thiên nhiên cây cỏ, của đá, của hoa, của chim thú và gió núi mây ngàn gọi mời bước chân du khách.
Phỏng vấn ngắn ông James C.Boudreau 65 tuổi quốc tịch Mỹ.
Xin chào ông James! Ông đã từng đến Hà Nội, những hình ảnh nào về thành phố này khiến ông không thể quên?
Tôi rất yêu người Hà Nội, yêu cái dáng thanh thanh của cô gái bán cốm quanh Hồ Tây, nhớ da diết món phở bò ở phố Lưu Văn Hưu và thích thú với tiếng leng keng của tàu điện trong thành phố. Đặc biệt hơn, tâm hồn tôi thật sự rung cảm mỗi khi bất chợt nghe thấy tiếng chuông chùa ngân vang xa xa.
Trở lại Hà Nội lần này ông mong muốn đều gì?
Một lần nữa tôi muốn sống lại những hương vị quen xưa. Nhưng tôi vẫn thấy thiếu tiếng gì đó rất riêng của Hà Nội À! Đúng rồi, tiếng leng keng của tàu điện và tiếng chuông chùa ngân lên từ đâu đó.
Tiếng chuông chùa vẫn ngân vọng vào mỗi sớm, còn âm thanh leng keng thì sắp tới Hà Nội sẽ khôi phục hệ thống tàu chạy qua những phố cổ. Khi đó, ông lại đến thăm Hà Nội chứ?
Hy vọng là như vây. Tôi mong muốn và chúc các bạn sớm thành công kế hoạch đó để Hà Nội sẽ mãi mãi là nỗi nhớ sâu lắng trong lòng tôi nói riêng và mọi du khách nói chúng.
Xin cảm ơn ông.
Vân Thiên – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Làm gì để giữ chân du khách – Phần 2

Các dự án khác cũng đang được triển khai. Ông Lê Hồng Phấn – Trưởng phòng Tổng hợp Sở du lịch Hà Nội khẳng định: “Các dự án nêu trên được tiến hành suôn sẻ, trong tương lai gần, trên địa bàn Hà Nội sẽ ra đời các tour du lịch mới và ngày khách chắc chắn sẽ tăng lên”.
Cùng với việc làm trên, nhằm giúp Hà Nội tháo gỡ khó khăn, tạo cơ hội thúc đẩy du lịch thủ đô tăng tốc, trong thời gian qua, ngành du lịch thủ đô đã có nhiều cố gắng trình tuyên truyền, quảng bá nhằm giới thiệu tiềm năng du lịch Hà Nội, thu hút đầu tư thông qua các cuộc liên hoan, các hội chợ du lịch Quốc tế, tổ chức các cuộc thi hội thảo phát triển liên vùng, liên ngành, có sự tham gia của bộ công an, Bộ ngoại giao, Cục xuất nhập cảnh…
Theo kế hoạch từ nay đến năm 2010, Hà Nội sẽ đầu tư nâng cấp một số khu vui chơi, giải trí lớn trên các công viên có sẵn, xây dựng tuyến du lịch sông Hồng, vườn thú bán hoang dã Mễ Trì, tổ chức hợp vui chơi giải trí Sóc Sơn, làng Văn hóa – Du lịch Việt Nam… Các công trình này hoàn toàn sẽ góp phần đa dạng hóa và nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch tại thủ đô.
Với những gì mà cơ quan chức năng đã và sẽ làm, hy vọng trong tương lai không xa, thời gian lưu trú của khách tại Hà Nội sẽ tăng lên gấp nhiều lần so với hiện nay. Tuy nhiên, để đạt được điều đó, không thể thiếu sự phối hợp một cách đồng bộ, có hiệu quả của các cấp, các ngành liên quan, tạo nên sức bật mới giúp ngành du lịch thủ đô vượt qua những khó khăn, thử thách, xứng đáng là trung tâm Du lịch lớn của cả nước.
Hoàn kiếm trọng điểm du lịch của thủ đô.
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, Hoàn Kiếm là quận thu hút được nhiều khách du lịch trong và ngoài nước nhất, bởi đây là trung tâm thủ đô, có nhiều phố cổ. Toàn quận có hàng trăm di tích lịch sử văn hóa được xếp hạng. Đặc biệt là nơi có Tháp rùa nghiêng soi bóng, bên hồ Gươm, mà hễ đến Hà Nội, ai cũng dành thời gian chiêm ngưỡng. Với những lợi thế đó, Hoàn Kiếm đã và sẽ góp phần thúc đẩy du lịch thủ đô. Chúng tôi có dịp gặp gỡ ông Vương Trọng Tiệp – Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm, Ủy viên ban chỉ đạo phát triển du lịch TP. Hà Nội. Ông cho biết: Nghị quyết 22 của Đảng ủy, Ủy ban nhân dân quận Hoàn Kiếm, xác định rõ: Xây dựng quận thành trung tâm thương mại du lịch – dịch vụ và sản xuất hàng truyền thống thủ đô. Cho đến nay, phố văn hóa ẩm thực Tống Duy Tân đã lát xong hè, đường, cống, rãnh. Người dân đang tự trang trí cửa hàng kinh doanh của mình. Chợ đêm Đồng Xuân vừa hoàn thành, mặc dù chưa khai trương nhưng đã có 200 hộ đăng ký kinh doanh. Chúng tôi cũng trình lên thành phố dự án phố đi bộ từ Hang Buồn đến Tạ Hiện. Tiến tới, việc xây dựng đường phố văn minh thương mại và trật tự đô thị Hàng Bông, Hàng Gai sẽ được thực hiện.
Là trọng điểm của du lịch thủ đô, vấn đề tiếp đón du khách sao cho văn minh lịch sự được đặt ra như thế nào, thưa ông?
Ông Vương Trọng Tiệp: chúng tôi cho đào tạo, hướng dẫn đội ngũ bán hàng lưu niệm trên phố Hàng Bông, Hàng Gai… Dưa ra những quyết định chuẩn thế nào là là cửa hàng văn minh. Yêu cầu người bán hàng không được bày bán ở vỉa hè, không chèo kéo khách. Giá cả hàng hóa phải công khai để tránh tình trạng chẹt giá. Sẽ cố gắng để sao cho, khi đến Hà Nội, du khách phải ấn tượng tốt về cảnh vật và con người nơi đây.
Nhưng bên cạnh đó, Hoàn Kiếm là địa điểm tập trung nhiều đối tượng khách vãng lai, trẻ đánh giày, bán báo… Tình trạng này được giải quyết ra sao.
Ông Vương Trong Tiệp: Hiện nay, nạn đeo bám khách mua hàng lưu niệm đã giảm đáng kể. Tới đây, chúng tôi bố trí những chợ tạm ngõ 55 Hai Bà Trưng, ngõ Tự Mai để gom người bán hàng rong về đó.
Nguyễn Hồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 21 (186) 2001

Làm gì để giữ chân du khách – Phần 1

Trước thực trạng lượng khách du lịch vào Hà Nội không ngừng tăng, nhưng thời gian lưu trú của họ tại đây lại ngắn. Theo ông Vũ Thành Thịnh, Trưởng phòng hành chính công ty Du lịch Việt Nam tại Hà Nội thì, phần lớn du khách đến Việt Nam chỉ ở Hà Nội 1 hoặc 2 ngày, sau đó đi các tỉnh khác. Nếu có ở lâu hơn thường là những khách đi du lịch kết hợp với công việc. Vậy để có thể tăng thời gian lưu trú của du khách, các nhà quản lý du lịch thủ đô đã và sẽ làm gì?
Đi tìm nguyên nhân.
Đa số các công ty Du lịch đều cho rằng Hà Nội chưa “giữ chân” được du khách vì sản phẩm du lịch còn nghèo nàn và đơn điệu.
Dạo một vòng khắp thành phố, điều dễ nhận thấy là “city tour” một ngày cũng đã đi hết các điểm du lịch nội thành từ các đình, chùa đến lăng tẩm, nhà bở tàng… Nếu có ở đến ngày thứ hai, khách thường đi thăm các làng nghề truyền thống ngoại vi thành phố như: Làng gốm Bát Tràng, làng tranh Đông Hồ, làng gỗ Đồng Kỵ v.v… Tâm lý khách du lịch, đặc biệt là khách quốc tế đến Hà Nội thường rất muốn tìm hiểu những gì mà lịch sử để lại, những thứ mà ở nước họ không có. Mặc dù, số lượng di tích lịch sử của thủ đô lớn nhất nước, nhưng ngoài đền Bạch Mã, đình Kim Liên, đền Quán Thánh được đầu tư nâng cấp để kỷ niệm 990 năm Thăng Long – Hà Nội, số còn lại vẫn chưa hề tôn tạo. Ngoài ra, các điểm du lịch làng nghề đã trở thành những tour khá hấp dẫn nhưng du lịch thủ đô cũng chưa đủ sức và kinh phí đầu tư. Đành phải tự phát theo kiểu có “cầu” ắt có “cung”. Còn các điểm vui chơi giải trí mang tính hiện đại như các công viên dường như không mấy hấp dẫn đối với du khách quốc tế bởi các điểm này ta còn thua xa họ.
Nhiều ý kiến cho rằng, có một nguyên nhân nữa phải nói đến, đó là những người mang quốc tịch khác khi đến Việt Nam – Hà Nội đều phải chịu giá các dịch vụ như ăn uống, vui chơi, tham quan nghỉ dưỡng v.v… cao hơn so với người Việt. Đơn cử, ông Jame Breau, một vị khách quốc tế người Mỹ phàn nàn rằng ông phải trả 12.000đ cho một chiếc vé vào của tại đền Ngọc Sơn, trong khí đó giá vé này chỉ đối với người Việt chỉ là 1.000 đồng. Thẳng thắn mà nói, đối với khách du lịch, tiền chỉ là một vấn đề, nhưng cách cư xử tỏ ra không mấy bình đẳng như vậy chẳng khác gì mời khách đi chứ đâu phải là nếu chân khách. Không phải không có lý khi anh Nguyễn Văn Chiến, một Việt Kiều tại Úc nhận xét rằng: “Du lịch của ta chỉ chú ý nạp mà chú ý bền”. Họ muốn thu nhanh mà không nghĩ đến thu hút khách lâu dài. Chẳng khác gì một khách sạn ở Hà Nội, thu tiền phòng từ 50 đến 70 USD, xuống phòng, khách vẫn phải trả 2,5 USD cho một chai nước khoáng, trong khi ngoài vỉa hè khách sạn, chai nước này chỉ từ 3.500 đến 4000đ.
Bên cạnh đó, mặc dù đã có chỉ thị 07 của Chính phủ, nhưng hiện tượng ăn xin, bán ép khách vẫn còn xảy ra, cũng đã phần nào làm nản lòng khách du lịch muốn ở lại Hà Nội.
Giải pháp
Từ thực tế trên, Sở Du lịch Hà Nội đã có sáng kiến làm phong phú thêm sản phẩm du lịch thủ đô bằng cách đưa ra xây dựng một số phương án, như phố đi bộ, phố ẩm thực, làng cổ, làng nghề… được Uỷ ban nhân dân thành phố chấp thuận. Mặc dù còn gặp nhiều khó khăn, vướng mắc trong khi thực hiện, mới đây phố văn hoá ẩm thực Tống Duy Tân đang gấp rút hoàn tất một số công việc cuối cùng để đi vào hoạt động.

Nguyễn Hồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 21 (186) 2001

Ca sĩ Ngọc Sơn

Ca sĩ Ngọc Sơn ai cũng biết là một ca sĩ khá nổi tiếng về nhiều mặt. Do đó, không nói đến thì thôi, đã nói mà không đầy đủ sẽ không có lợi trong việc giáo dục giới trẻ nói chung và ca sĩ nói riêng.
Thời gian vừa qua, một số tờ báo có những bài nói về ca sĩ Ngọc Sơn. Nếu chỉ gói gọn trong sự việc giữa Ngọc Sơn và cô Nguyễn Thị Kim Q, thì không nói làm gì, đằng này, kể lai lịch của Ngọc Sơn nhưng chỉ nói lối sống buông thả mà không nói rõ tư tưởng lệch lạc, quan điểm sai trái trong nghề ca hát của Ngọc Sơn thì chỉ có tác dụng “thương mại hóa” báo chí, làm cho độc giả phải buồn lòng.
Từ lâu mọi người đều biết ca sĩ Ngọc Sơn không hề hát ca khúc chính trị. Báo Thanh Niên từng đưa tin ca sĩ Ngọc Sơn từ chối tham gia một buổi kỷ niệm với lý do không thích ca khúc chính trị, kèm theo một tranh biếm họa: ca sĩ Ngọc Sơn cuốn quanh mình một cuộn giây, ý nói ca sĩ Ngọc Sơn “dị ứng” với ca khúc chính trị. Báo Thanh Niên cũng đưa tin, hồi Ngọc Sơn còn ở Hà Nội, trong một cuộc thi hát, vì xếp thứ 2 sau Hồng Nhung, Ngọc Sơn đã bất mãn không lên nhận giải thưởng. Rồi vào thành phố Hồ Chí Minh, ỷ vào giọng hát tốt, bệnh “ngôi sao” phát sinh, có nhiều tiền, sống buông thả, “chơi ngông” đi tới suy thoái tư tưởng, “tẩy chay” ca khúc chính trị. Phải chăng đó là bản chất của ca sĩ Ngọc Sơn, một con người thiếu bản lĩnh, không vượt qua được “sóng gió” cuộc đời?
Bỏ qua lối sống buông thả, chơi ngông vì đây là quyền tự do tiêu tiền của người có nhiều tiền, nhưng riêng việc từ chối không hát những ca khúc chính trị thì không chấp nhận được. Xã hội ta khác xã hội phương Tây, không có quá khứ làm gì có tương lai? Ca khúc chính trị trước đây và hiện nay không thể thiếu được, nó có tác dụng động viên toàn dân tiến lên giành cuộc đời ấm no hạnh phúc. Pháp luật không quy định ca sĩ phải hát ca khúc chính trị nhưng với dân tộc ta, có một thứ pháp luật cao hơn cả, đó chính là tòa án lương tâm, đó chính là đạo đức, tư cách của con người. Thử hỏi ca sĩ Ngọc Sơn được tự do ca hát, tiền vào như nước thế này do công lao của ai, nếu không phải là những người đã đấu tranh, hi sinh cho hòa bình và độc lập dân tộc? Ca sĩ nghĩ như thế nào mà từ chối hát ca khúc chính trị? Đáng lý ra khi ca sĩ khóc ăn năn hối lỗi vì những việc làm sai trái của mình như có báo nêu thì phải tích cực đi đầu tham gia hoạt động hát ca khúc chính trị, từ bỏ những ca khúc “sến” ủy mị, ướt át làm hư giới trẻ, để làm gương cho những ca sĩ khác, bằng giọng hát trời cho thì hay biết mấy! Tiếc thay, đến nay việc này đã không được thực hiện như nhân dân mong đợi.
Đọc các bài báo nói về ca sĩ Ngọc Sơn nói trên một vài tờ báo, độc giả cảm thấy hết sức buồn vì 3 lý do”
Cô Nguyễn Thị Kim Q. và ca sĩ Ngọc Sơn đều vào loại có lối sống buông thả, quan hệ nam nữ không đúng đắn thì việc kiện cáo nhau có đáng là đề tài cho một số báo đưa lên không? Hay chỉ là sự thương mại hóa một cách rẻ tiền mà chủ trương của Đảng và Nhà nước không cho phép.
Người ta lấy làm lạ khi các tác giả kể lại lai lịch ca sĩ Ngọc Sơn mà chỉ nói về lối sống buông thả, còn một vế quan trọng là thái độ chính trị, từ chối hát ca khúc chính trị thì không nói đến, mà việc này ai cũng biết. Nhân dân ta có trình độ hiểu biết, chê trách ca sĩ Ngọc Sơn về lối sống buông thả ít, mà thắc mắc về thái độ chính trị của ca sĩ Ngọc Sơn nhiều hơn. Chẳng lẽ các tác giả không biết việc này? Và qua cách trình bày nội dung những bài báo, người ta thấy tác giả thanh minh khéo cho ca sĩ Ngọc Sơn chứ không hề phê phán.
Về tác dụng của 2 bài báo lại càng buồn hơn. Đi sâu vào diễn tả lối sống buông thả, kể chi tiết về cách chơi ngông mà không có một lời nêu ra, phê phán thái độ chính trị của ca sĩ Ngọc Sơn, rõ ràng là phản tác dụng trong việc giáo dục giới trẻ và đội ngũ ca sĩ, say mê “thần tượng” một cách mù quáng và càng củng cố ý thức lối sống chỉ cần có tài, không cần có đức.
Trần Đào – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Thủ đô kháng chiến

ATK – “Thủ đô kháng chiến”, trung tâm ATK (an toàn khu) nằm ở xã Phú Định, huyện Định Hóa tỉnh Thái Nguyên, là nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã sống và làm việc từ 1947 – 1954 để lãnh đạo cuộc kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp. Điểm di tích lịch sử an toàn khu đã được nhà nước xếp hạng quốc gia năm 1981.
Hiện nay, an toàn khu còn nhiều di tích về nơi ở và làm việc của Bác như nền nhà, hầm làm việc, cây râm bụt Bác trồng, phiến đá bác thường nằm nghỉ trưa… an toàn khu là nơi ghi lại nhiều sự kiện lịch sử trọng đại của dân tộc. Ngày 6/12/1953, tại đồi Tỉn keo, Bộ Chính trị Ban chấp hành trung ương đã họp thông qua hoạch tác chiến – tấn công chiến lược Đông Xuân 1953 – 1954 để làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng, kết thúc thắng lợi Điện Biên Phủ lẫy lừng, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến trường kỳ, gian khổ của dân tộc. Nhiều sắc lệnh quan trọng của Nước Việt Nam Dân Chủ cộng hòa được ký ban hành tại đây, trong đó có luật về nghĩa vụ quân sự, sắc lệnh tổng động viên … về giảm tô và cải cách ruộng đất…
“Thủ đô” an toàn khu là nơi diễn ra các hoạt động ngoại giao của nước ta thời ấy.
Năm 1990 tại đồn Tỉn Keo, tỉnh Thái Nguyên đã xây bia tưởng niệm chủ tịch Hồ Chí Minh, phòng trưng bày di tích lịch sử, nhà khách… với kinh phí đầu tư gần 2 tỷ đồng. Tại trung tâm xã Phú Đình cũng đã xây dựng nhà truyền thống, giới thiệu trưng bày nhiều hiện vật quý.
Bên cạnh các di tích chính như Đồi Tỉn Keo, Khuôn tát, Nà Nom… cụm di tích an toàn khu còn nhiều địa danh đi vào lịch sử: đèo De, núi Hồng,… bên cạnh những rừng cọ, dồi chè, chắn nước, dòng suối trong xanh.
Theo tour du lịch về phía Nam của tỉnh Thái Nguyên, du khách sẽ đến khu an toàn khu, nằm trọn trong xã Kha Sơn, huyện Phú Bình, đi thăm những địa danh và tên tuổi đã được ghi vào lịch sử: Nhà Ông cao nhật, 1 trong những cơ sở cách mạng đầu tiên của Xứ ủy Bắc Kỳ thời kỳ 1939 – 1945, rừng Mấn – nơi đặt trạm liên lạch của xứ ủy Bắc Kỳ và là nơi mở lớp huấn luyện chính trị, quân sự của Đảng, đồng chí Trường Chinh, Tổng bí thư của Đảng, đồng chí Trường Chinh, Tổng bí thư của Đảng khi đó và đồng chí Hoàng Quốc Việt từng qua lại hoạt động này ở đây, chùa Mai Sơn – nơi xứ ủy Bắc Kỳ đặt nhà in đặc biệt, in báo Cờ giải phóng và nhiều tài liệu quan trọng. Đình Kha Sơn – nơi thành lập chính quyền cách mạng đầu tiên của xã… Tất cả những di tích lịch sử này đều đã được xếp hạng quốc gia. Tuy nhiên, hai khu di tích lịch sử này đều đã được xếp hạng quốc gia. Tuy nhiên 2 khu di tích lịch sử an toàn khu hiện vẫn thưa vắng người qua lại. Để biến an toàn khu thành khu du lịch, Thái Nguyên đã có quy hoạch từ nay đến năm 2010, trong đó đặc biệt chú trọng đến những di tích cách mạng chủ yếu cần được ưu tiên phục chế, tôn tạo như: Cơ quan Bộ quốc phòng tại xã Bảo Linh, lán Bác Hồ ở Khuôn Tát, hầm làm việc của Bác., xây dựng quần thể khu du lịch ở Phú Đình gồm nhà nghỉ tại trung tâm bản Nà Nom, hồ Chấn, thác 7 tầng ở Tỉn Keo… Những việc này đòi hỏi nhiều trí tuệ, công sức, tiền của đòi hỏi sự quan tâm, giúp đỡ thiết thực của Trung ương, đặc biệt là Bộ Quốc phòng… để làm sống dậy một vùng chiến khu xưa, biến an toàn khu thành một địa điểm du lịch lớn mang tầm vóc quốc gia, thu hút ngày càng đông du khách quốc tế và khắp nơi trong nước hành hương về “thánh địa” cách mạng.
Ông Trần Hùng Việt – Giám đốc khách sạn Majestic thành phố Hồ Chí Minh: Cần phải đẩy mạnh việc thu hút du khách. Là người hoạt động trong ngành du lịch đã hơn 20 năm tôi thấy việc phát triển Du lịch hiện nay so với trước đây đã có rất nhiều thuận lợi, Đảng và Nhà nước đã có nhiều quan tâm đến phát triển Du lịch, nhất là Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch đi vào hoạt động đã đề ra các chương trình như: “Việt Nam – Điểm đến của thiên niên kỷ mới”, tổ chức được nhiều lễ hội, cải cách một số thủ tục hành chính bề Du lịch. .. Đặc biệt có sự chỉ đạo cho đại sứ quán của nước ta ở các nước thông tin, quảng bá về Du lịch Việt Nam nhiều hơn. Mặc khác ngành Du lịch cũng đã mở được nhiều cuộc gặp gỡ hội thảo giữa các đơn vị kinh doanh du lịch nước ta với các hãng lữ hành nước ngoài để thông tin và giới thiệu sản phẩm du lịch Việt Nam.
Điều tôi muốn nói đến là để thu hút du khách du lịch ngày càng nhiều, cần phải xây dựng nhiều tuyến điểm du lịch mới, hoàn thiện cơ sở hạ tầng, anh ninh du lịch mới, an toàn , an ninh du lịch đào tạo nguồn nhân lực có chất lượng cao và thương mại điện tử sẽ là một yếu tố quan trọng. Riêng khách sạn Majestic hiện nay đang làm chứng chỉ ISO 9000, thực hiện khách sạn xanh, là một trong những khách sạn khởi đầu thực hiện tiết kiệm năng lượng. Đồng thời đào tạo và nâng cao trình độ cho cán bộ công nhân viên thành thạo về thương mại điện tử.
Nguyễn Thành Tích – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Khu du lịch dã ngoại hòn rơm đã làm gì để thu hút khách?

Mấy năm gần đây, Hòn Rơm trở thành điểm hẹn cuối tuần của du khách phương Nam. Họ đến Hòn Rơm (Phan Thiết) không chỉ vì nơi đây có bãi biển hoang sơ và lãng mạn, mà còn có môi trường sinh thái lý tưởng. Chỉ tính 3 tháng đầu năm 2001, đã có 40.000 lượt khách đến vui chơi nghỉ mát tuyến Phan Thiết – Mũi Né – Hòn Rơm, trong đó có 2.000 lượt khách quốc tế.
Một trong những nguyên tắc phát triển du lịch bền vững được Cục Môi trường Việt Nam khuyến cáo là phải giữ gìn cho được môi trường sinh thái xanh, sạch tại những khu du lịch dã ngoại như Mũi Né, Hòn Rơm. Tuy nhiên, để hạn chế tình trạng rác thải, xử lý nguồn nước thải… thì trách nhiệm không chỉ có chủ cơ sở kinh doanh dịch vụ du lịch mà còn là trách nhiệm của chính quyền sở tại, người dân trong vùng và kể cả du khách.
Tại khu vực du lịch dã ngoại Hòn Rơm, vấn đề giữ môi trường đã có nhiều tiến bộ đáng kể so với nhiều năm trước. Ông Quang – một thành viên của khu du lịch dã ngoại Thùy Dương – cho rằng: “Cơ sở của chúng tôi luôn xem môi trường là vấn đề sống còn. Vì vậy, chúng tôi đã có nhiều nỗ lực để cải thiện môi trường trong khu vực. Song, đã đến lúc cần phải xem xét vấn đề du lịch không chỉ dành riêng cho người làm du lịch mà nghiêm túc nhìn nhận rằng: toàn dân cùng làm du lịch”. Quả như điều ông Quang vừa nói, qua tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết các cơ sở kinh doanh du lịch dã ngoại trong khu vực Hòn Rơm đều có hệ thống sử lý nước thải theo qui trình của Sở Khoa học Công nghệ – Môi trường và đều có báo cáo đánh giá tác động môi trường lên Sở Khoa học Công nghệ – Môi trường.
Tại cơ sở du lịch dã ngoại Long Sơn, Ban Giám đốc đã có nhiều nỗ lực trong xử lý rác thải. Mỗi buổi sáng, nhân viên của Công ty Trách nhiệm hữu hạn Long Sơn phải sàng cát để nhặt nhạnh vỏ sò, vỏ ốc mà những người bán hàng rong và kể cả một bộ phận du khách xả ra trước đó. Vào mùa nước rong (tháng 6,7 hàng năm) nhân viên của Công ty lội ra biển để vớt rác từ các nơi khác tấp vào bãi tắm. Tuy vậy, khu vực dã ngoại Hòn Rơm vẫn còn nhiều tồn tại là tình trạng bán hàng rong và tệ nạn ăn xin. Vì thế, ngày 16/3 vừa qua, Ủy ban nhân dân phường Mũi Né và Ban quản lý khu du lịch Hàm Tiến – Mũi Né đã thành lập đội kiểm tra liên ngành: công an, bộ đội biên phòng, dân quân tự vệ nhằm giải quyết và ngăn chặn xây dựng trái phép, giữ gìn vệ sinh môi trường trong khu vực, sắp xếp lại nơi chốn cố định cho những người bán hàng, bảo vệ trật tự an ninh, giải quyết dứt điểm nạn ăn xin. Mới đây, Ban quản lý khu du lịch Hàm Tiến – Mũi Né đã buộc những người: buôn bán hàng rong cam kết không thải rác, nước luộc hải sản trong khu vực dã ngoại; hàng hóa phải đảm bảo vệ sinh thực phẩm, có thái độ văn minh lịch sự trong buôn bán, không cân gian bán lận; ngồi đúng chỗ quy định. Anh Thông – Giám đốc Ban quản lý khu du lịch còn cho biết, hiện Ban quản lý khu du lịch đang tập trung thành lập 3 dự án có liên quan đến vấn đề môi trường trong khu vực. Đó là, sắp xếp lại khu vực Bãi Sau (Mũi Né) hình thành khu nghỉ mát của du khách; toàn bộ các quán giải khát ở khu vực Đồi Cát Mũi Né được dời sang phía biển, nhường chỗ cho dự án trồng cây xanh dưới chân đồi cát, xây thêm một nhà vệ sinh công cộng; tổ chức làm vệ sinh khu vực Suối Tre (Hòn Rơm) và khai thác dịch vụ du lịch.
Cùng với việc cố gắng giữ gìn vệ sinh môi trường khu du lịch dã ngoại Hòn Rơm của các cơ sở kinh doanh, Ủy ban nhân dân phường Mũi Né, Ban quản lý khu du lịch, chúng tôi đã ghi nhận được sự tích cực của Công ty Môi trường đô thị. Để hạn chế nạn rác tấp vào bãi biển, tấp vào bãi tắm, Công ty đã tuyên truyền đến từng hộ dân ở Mũi Né. Đến nay, 100% hộ đăng ký cam kết không thải rác ra biển. Tháng 4/2001, Công ty Môi trường đô thị mở rộng thu gom rác ở 900 hộ dân nữa thuộc các khu phố: 2,3,7,9,10 – Mũi Né. Hiện thời, Công ty đã có đội chuyên thu gom rác ở phường Mũi Né và khu du lịch dã ngoại Hòn Rơm.
Du khách đến với các điểm du lịch dã ngoại có nhiều dạng và không phải ai cũng có ý thức giữ gìn vệ sinh. Chúng tôi từng chứng kiến một cô gái rất xinh xắn quẳng một vỏ lon Coca-Cola trên Đồi Cát thơ mộng như… chỗ không người. Do đó, cũng cần tăng cường công tác tuyên truyền cho khách du lịch về vấn đề vệ sinh gắn những bảng nội quy và biển báo hình thức xử phạt cụ thể đối với người có hành vi xả rác bừa bãi trong khu du lịch.
Hữu Cán – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Việt Nam là thị trường trọng điểm

Việt Nam là thị trường trọng điểm của du lịch Lào
Bài trả lời phỏng vấn báo Du lịch của ông Cheng – Say – A – Vông, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, Trưởng đoàn cấp cao Du lịch Lào vừa ở thăm Việt Nam.
Phỏng vấn: Xin Tổng cục trưởng cho biết những nội dung cơ bản trong chương trình hợp tác giữa ngành Du lịch hai nước Việt Nam và Lào trong thời gian tới?
TCT Cheng – Say – A – Vông: Trước hết tôi xin khẳng định rằng thời gian qua ngành Du lịch hai nước chúng ta đã có mối quan hệ hợp tác rất hiệu quả. Đặc biệt, Du khách Việt Nam đã giúp Du lịch Lào về đào tạo nguồn nhân lực. Đây là nguồn động lực rất quý đối với sự phát triển của Du lịch Lào trong hiện tại cũng như trong tương lai. Chuyến thăm Việt Nam lần này của chúng tôi nhằm tăng cường hơn nữa mối quan hệ hợp tác đó. Ngành du lịch hai nước đã có cuộc hội đàm cấp cao nhất, qua đó chúng tôi đã đang được thỏa thuận về nội dung, các biện pháp để nâng cao hiệu quả hợp tác và đã ký kế hoạch hợp tác giai đoạn 2001 -2002. Nội dung cơ bản đã được hai bên nhất trí là tiếp tục duy trì những hoạt động hợp tác như trao đổi thông tin, đẩy mạnh tuyên truyền quảng bá chung, hỗ trợ phát triển nguồn nhân lực…; Cùng tích cực tham gia các chương trình, dự án hợp tác về du lịch trong tiểu vùng Mê Kông; nối tour liên hoàn giữa Việt Nam – Lào – Thái Lan; phối hợp triển khai chương trình du lịch 3 nước Đông Dương… Tất cả các nội dung hợp tác đều nhằm tới mục tiêu hỗ trợ nhau khai thác có hiệu quả tiềm năng du lịch của mỗi nước.
Phóng viên: Đối với Du lịch Lào, lượng khách đến từ Việt Nam chiếm tỷ lệ như thế nào trong tổng số khách quốc tế, thưa Tổng cục trưởng?
TCT Cheng – Say – A – Vông: Năm 2000, ngành du lịch Lào đón 737,2 ngàn lượt khách quốc tế, trong đó khách Việt Nam là 68,7 ngàn lượt, chiếm 9,3%. So với du khách Châu Á thì lượng khách Việt Nam đứng thứ 2 sau Thái Lan (442,5 ngàn lượt), trên cả Trung Quốc (28,2 ngàn lượt) và Nhật bản (20,6 ngàn lượt). Như vậy tiềm năng nguồn khách Việt Nam đến du lịch trên đất Lào là lớn nhất, vì thế chúng tôi xác định Việt Nam là thị trường khách trọng điểm của mình. Không những thế, Việt Nam còn là điểm đến của khách du lịch Lào, bởi ở đây có những tiềm năng du lịch độc đáo không thể có ở Lào như: nhiều bãi biển đẹp, Vịnh Hạ Long và các di sản thế giới khác…
Phóng viên: Vậy ngành Du lịch Lào sẽ làm gì để khai thác có hiệu quả thị trường khách du lịch Việt Nam cũng như thỏa mãn nhu cầu đến Việt Nam của khách du lịch Lào?
TCT Cheng – Say – A – Vông: Tôi nghĩ vấn đề giao thông nối hai nước hiện nay tạm ổn. Khách du lịch Việt Nam và Lào thường đi theo đường số 8 (tỉnh Hà Tĩnh) qua cửa khẩu Lạc – Sao. Đây là tuyến đường ngắn nhất đến thăm thủ đô Viêng Chăn. Riêng khách đi theo giấy thông hành thường nghỉ tại tỉnh Bô-Li-Khăm-Say và tỉnh Khăm-Muộn. Tuyến thứ 2 đi theo đường số 9 (thuộc tỉnh Quảng Trị) qua cửa khẩu Lao Bảo. Trên tuyến đường này, phía Lào đang sửa chữa, nâng cấp đường, khi hoàn thành chắc chắn khách Việt Nam sẽ vào Lào nhiều hơn. Ngược lại, du khách Lào cũng đi theo đường này để sang Việt Nam, nhất là vào các tỉnh miền Trung. Ngoài ra, giữa chúng ta có cầu hàng không rất thuận lợi. Đây là ưu thế lớn nhất đối với du lịch hai nước. Theo tôi, phải làm tốt công tác tuyên truyền quảng bá. Chúng tôi đang có đề án trình Chính phủ Lào về tổ chức triển lãm Thương mại – Du lịch – Văn hóa – Thể thao tại Lào và mời các Công ty lữ hành cùng đông đảo du khách Việt Nam thăm dự. Phía Lào cũng sẵn sàng tham gia các hội chợ triển lãm tương tự được tổ chức tại Việt Nam. Qua đó chúng ta giới thiệu cho nhau về đất nước và con người cùng phong tục tập quán, nền văn hóa đặc trưng… Chúng tôi sẵn sàng đón tiếp và tạo mọi điều kiện thuận lợi để những nhà kinh doanh Du lịch, nhà báo Việt Nam sang tìm hiểu và giới thiệu về du lịch Lào tại Việt Nam. Tích cực xúc tiến mở rộng tour nối Việt Nam – Lào – Thái Lan và Việt Nam – Lào – Campuchia để kéo dài hành trình, phù hợp với nhu cầu của nhiều đối tượng du khách khác nhau, nhất là đông đảo bà con Việt kiều hiện đang sinh sống tại Đông Bắc Thái Lan. Chúng ta không chỉ dừng lại ở nguồn khách từ hai nước, mà cần tạo điều kiện cho du khách từ nước thứ 3 đã đến Việt Nam là đến Lào và ngược lại.
Phóng viên: xin cảm ơn Tổng cục trưởng.

Bùi Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Bước đột phá của chương trình giáo dục cộng đồng ở vịnh hạ long

Hai lần vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thế giới, là sự kiện quan trọng, đem lại niềm tự hào và vinh dự lớn cho tỉnh Quảng Ninh nói riêng và cả nước nói chung. Điều này cũng chính là xác định trách nhiệm lớn lao của nhân dân địa phương, trong việc bảo vệ giá trị của Di sản cho muôn đời sau, đồng thời khai thác, phát huy những lợi thế của nó trong chiến lược phát triển kinh tế xã hội của tỉnh. Bên cạnh quyền lợi của địa phương, việc làm đó còn đáp ứng đòi hỏi của Công ước quốc tế về bảo vệ Di sản thế giới.
Những năm qua, bằng nỗ lực của chính mình và sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế, Quảng Ninh đã tập trung thực hiện một số chương trình: Trước hết, tỉnh xây dựng và ban hành các văn bản quy phạm pháp luật, điều chỉnh những vấn đề đặt ra trong công tác quản lý và khai thác vịnh Hạ Long; Xây dựng Quy hoạch quản lý, bảo tồn, phát huy giá trị vịnh Hạ Long đến năm 2020 và trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Bằng những hoạt động thực tế, Ban quản lý vịnh Hạ Long đã đi đầu trong việc đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền về giá trị của vịnh Hạ Long và sự cần thiết phải bảo vệ.
Trong quý I năm 2001, Ban quản lý vịnh Hạ Long và sở Giáo dục – Đào tạo tỉnh Quảng Ninh đã ký thỏa thuận đưa chương trình giáo dục cộng đồng về bảo vệ Di sản vịnh Hạ Long vào các trường phổ thông trong toàn tỉnh. Một hội thảo về vấn đề này đã được tổ chức, nhằm xây dựng một chương trình phối hợp cụ thể, dựa trên cơ sở khoa học, thông qua ý kiến của các nhà chuyên môn về giáo dục và quản lý, bảo vệ Di sản… Tháng 3/2001, hai bên đã phối hợp biên soạn hoàn chỉnh bộ tài liệu tham khảo về vịnh Hạ Long dành cho giáo viên các trường phổ thông trong toàn tỉnh. Tài liệu này sẽ đưa vào giáo trình môn Sử, Địa lý địa phương ở các cấp học phổ thông.
Nội dung cơ bản của bộ tài liệu làm cơ sở cho việc soạn giáo trình giảng dạy gồm: Khái quát về vịnh Hạ Long, giới thiệu vị trí địa lý, hệ thống đảo và hang động của vịnh, cùng với huyền thoại và những lời đánh giá, ca ngợi của các danh nhân về vẻ đẹp kỳ vĩ của vịnh Hạ Long; Phần thứ hai với tiêu đề vịnh Hạ Long – Di sản thiên nhiên thế giới, giới thiệu những giá trị nổi bật về thẩm mỹ, về địa mạo, địa chất, về lịch sử – văn hóa và đa dạng sinh học của vịnh Hạ Long. Phần này còn cung cấp những tài liệu giúp cho các em học sinh hiểu biết về sự ra đời, nội dung cơ bản và tổ chức thực hiện Công ước quốc tế về bảo vệ di sản thế giới và quá trình công nhận vịnh Hạ Long là Di sản thế giới; Phần thứ ba giới thiệu tiềm năng phát triển kinh tế của vịnh Hạ Long; tiềm năng du lịch, thủy sản, cảng biển và giao thông thủy; Một nội dung quan trọng khác của bộ tài liệu này nói về trách nhiệm bảo tồn và phát huy giá trị vịnh Hạ Long, trong đó nêu những yêu cầu, những quy định và vai trò của thanh thiếu niên trong việc bảo vệ vịnh Hạ Long; Ngoài ra, tài liệu còn cung cấp những thông tin về cơ quan quản lý, các cơ quan phối hợp và việc tổ chức tham quan vịnh Hạ Long.
Ông Nguyễn Văn Tuấn, Trưởng ban quản lý vịnh Hạ Long khẳng định: “Cùng với kiến thức có trong các bài giảng về vịnh Hạ Long ở trên lớp, hàng năm học sinh phổ thông trong tỉnh sẽ có những buổi ngoại khóa tại vịnh Hạ Long, nhằm bổ sung kiến thức, thông tin thực tế để sau 12 năm học phổ thông, các em sẽ có đủ kiến thức để làm chủ tương lai của Di sản, phù hợp với phương châm của quốc tế hiện nay là Di sản trong tay cộng đồng”.
Hiện nay, chương trình giáo dục bảo tồn Di sản vịnh Hạ Long trong trường phổ thông đang được triển khai thử nghiệm tại 6 trường ở thành phố Hạ Long (2 trường tiểu học, 2 trường phổ thông cơ sở và 2 trường phổ thông trung học). Đây là bước đột phá quan trọng của tỉnh Quảng Ninh nói chung và Ban quản lý vịnh Hạ Long nói riêng trong việc nâng cao nhận thức của cả cộng đồng về bảo vệ và phát huy giá trị của Di sản thế giới. Bởi xét về mặt chiến lược lâu dài, thế hệ trẻ chính là lực lượng kế cận chủ chốt, quyết định sự thành công đối với việc bảo tồn Di sản thiên nhiên vô giá này. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, họ rất cần được tuyên truyền, giáo dục đầy đủ về Hạ Long trên mọi khía cạnh, để thêm yêu, thêm tự hào về truyền thống lịch sử vẻ vang của dân tộc và Di sản thiên nhiên vô giá của quê hương.
Bùi Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Đông Nam Á điểm chú ý Outbound của Trung Quốc.

Hiện nay, Trung Quốc được coi là một trong những thị trường trọng điểm của du lịch Việt Nam. Lượng khách Trung Quốc trong cơ cấu khách quốc tế vào Việt Nam. Để giúp cho các doanh nghiệp lữ hành hiểu sâu hơn về thị trường Outbound (Du lịch ra nước ngoài) Trung Quốc, từ đó có hướng tiếp cận và xây dựng chiến lược thu hút khách phù hợp, xin giới thiệu đôi nét về tình hình phát triển của thị trường đầy triển vọng này.
Cách đây 20 năm, du khách out – bound Trung Quốc bị hạn chế gắt gao: chỉ những công chức nhà nước mới được cho phép xuất ngoại. Ngoài ra còn một ít trường hợp ngoại lệ, chủ yếu là những đối tượng thăm nhân dân. Du lịch vì mục đích giải trí, nghỉ ngơi thậm chí chỉ coi là quan niệm của người ở nước ngoài. Những quy định nghiêm ngặt về nhập cảnh đã bị tác động ghê gớm bởi bàn tay mạnh. Trong cách mạng văn hóa, việc xin cấp hộ chiếu cũng khá nguy hiểm. người nào muốn rời khỏi đất nước đều bị phỏng vấn rất kỷ.
Cho đến năm 1991, Chính phủ Trung Quốc cho phép công dân đi du lịch bằng tiền riêng nhưng lại bị giới hạn bởi các “điểm đến được phép”. Hiện nay, những điểm này bao gồm 13 nước và 2 vùng lãnh thổ của Trung Quốc và Hồng Kông và Macao. 13 nước đó là Brunây, Singarpore, Malaysia, Thái Lan, Phillipines, Úc, Niu Dilân, Hàn Quốc, Việt Nam, Lào, Campuchia, Myanmar và Nhật Bản. năm 1999, có 9,23 triệu khách du lịch Trung Quốc đi du lịch nước ngoài tăng 9,6% so với năm 1998. Trong đó, 4,27 triệu người tự lo cho chuyến đi của họ, chủ yếu là những nhà kinh doanh và sinh viên, 2,5 triệu người đã tham gia các tour trọn gói có tổ chức. Như vậy CHỈ 1% trong tỉ lệ 1,3 tỷ dân Trung Quốc đi du lịch nước ngoài.
Vì mức sống và thu nhập tăng cao, du lịch sẽ trở thành biểu tượng của người Trung Quốc. Các thời kỳ cao điểm mới sẽ tăng; các hãng lữ hành và khách sạn trong khu vực Châu u – Thái Bình Dương mong muốn được đón nhận làn song du khách Trung Quốc tới thăm voà màu xuân năm này, đó là chuổi ngày nghỉ 7 ngày ở Trung Quốc vaìo dịp Quốc tế lao động 1/5. đối với những người lần đầu tiên đi ra nước ngoài, xu hướng của họ sẽ đi đến những điểm gần khu vực Đông Nam Á. Hồng Kông và Macao đó là những điểm đến hàng đầu, đơn giản vì họ có thể đi lại dễ dàng. Sự tương đồng về ngôn ngữ, văn hoá và các mối liên hệ gia đình sẽ giúp đỡ họ. Tiếp đến là Thái Lan, Singapore và Malaysia. Úc sẽ trở thành điểm đến hấp dẫn đáng kể, đặc biệt là đối với lực lượng trẻ biết nói tiếng Anh, ưa thích mạo hiểm.
Năm 1996, các hãng lữ hành phải nộp 12.300 USD tiền đặt cọc tại cơ quan quản lý du lịch. Đặt cọc được coi là đảm bảo chất lượng sản phẩm và dịch vụ tương ứng. Luật này áp dụng cho tất cả các hãng lữ hành quốc tế, các hãng lữ hành nội địa và các hãng lữ hành outbound. Quy định là đúng, nhưng tự khép vào kỷ luật và nỗ lực chung các hãng lữ hành là tối cần thiết. Khi Trung Quốc tham gia vào tổ chức thương mại thế giới, sẽ có sự cởi mở đầy s nghĩa hơn các luật lệ cả các qui định hiện có. WTO sẽ giúp được các liên doanh mới và các hãng lữ hành độc lập để thiết lập văn phòng ở Trung Quốc. Các đơn vị này sẽ đưa nhiều khách nước ngoài, các nhà đầu tư, kinh doanh nhiều hơn tới Trung Quốc, thúc đẩy hàng không và kinh doanh đặt chỗ.
Cuối năm 1999, Quốc vụ viện Trung Quốc đã thông qua danh sách các nước là điểm đến mới của công dân Trung Quốc, trong đó có Việt Nam. Để tranh thủ cư hội này và tạo điều kiện thuận lợi cho việc thu hút và phục vụ khách Trung Quốc, mới đây lãnh đạo ngành d lịch hai nước đã ký bản ghi nhớ về việc tổ chức cho công dân Trung Quốc đi du lịch sang Việt Nam bằng tiền riêng. Đồng thời Tổng cục du lịch đã phối hợp với hãng hàng không quốc gia Việt Nam và đại sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc tại 3 thành phố lớn Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu. Những sự kiện và hoạt động này thực sự tạo cơ hội tốt cho các doanh nghiệp Việt Nam tiếp cận mạnh mẽ hơn với thị trường du lịch đầy triển vọng này, góp phần thu hú ngày càng nhiều khách Trung Quốc vào Việt Nam ngay trong những năm đầu của thiên niên kỷ mới.
Quốc Anh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001