Du lịch về buôn đôn

Và cuối cùng là khâu kiến thức giao tiếp. Công ty đã phải tổ chức huấn luyện về phong cách cư xử, phục vụ đối với khách cho nài voi ( kể cả một số dân trong làng) mỗi khi có khách. Thời gian qua, việc phục vụ đưa đón khách diễn ra khá là tốt, đảm bảo an toàn, chưa gây trở ngại gì cho du khách. Giá tour du lịch hiện nay đang áp dụng là đối với khách nước ngoài là 20 USD/người, đối với khách nội địa là 120.000 đồng/người (giá này chỉ bao gồm: tiền xe ô tô đi – về, tiền thuê con voi, chưa tính tiền ăn trưa và tiền hướng dẫn). Trong thời gian tới, khi loại hình du lịch sinh thái ngày càng trở nên hấp dẫn, tin tưởng rằng tour du lịch bằng voi này sẽ ngày càng phát triển. Làng voi Nhơn Hòa (Gia Lai) sẽ có sức thu hút khách không kém gì Buôn Đôn (Đắk Lắk) hiện nay.
Tin vắn du lịch
Công ty có trụ sở tại 18 lý thường kiệt, Hà Nội, Điện thoại: 04.8257886. Fax: 04.8254209. Chi nhánh tại 72 Tôn Thất Tùng, quận I, thành phố , Hồ Chí Minh. Điện thoại: 08.9252843. Hiện nay công ty đang giới thiệu và quảng bá hoạt động của mình trên web.
Luân chuyển tại ga Đồng Đăng (chủ yếu là thép, phụ tùng, xe máy, hóa chất, máy móc, vật liệu xây dựng, phân urê) tăng 150%. Khách liên vẫn có nhiều quốc tịch khác nhau, trong đó khách Việt Nam chiếm 70%. Lượng khách và hàng hóa tăng cao đã giúp cho doanh thu của Ga Đồng Đăng tăng lên 26% so với kế hoạch năm.
Khiến bản thân các đơn vị được kiểm tra cũng khó lòng “tâm phục, khẩu phục”. Điều đó sẽ làm cho vai trò quản lý nhà nước về Du lịch của các sở Thương mại – du lịch không theo kịp với tình hình hiện nay khi mà ngày càng xuất hiện nhiều tổ chức cá nhân tham gia kinh doanh ngành du lịch. Với tư cách vừa là độc giả của báo, vừa là người làm việc trong lĩnh vực quản lý của du lịch, qua báo Du lịch tôi đề nghị Tổng cục du lịch cùng phối hợp, bàn bạc với Thanh Tra nhà nước để tiến tới thành lập một lực lượng thanh tra chuyên ngành về Du lịch làm việc trong các cơ sở Thương mại – Du lịch.
Sở du lịch thừa thiên huế vừa tổ chức hội thi lễ tân khách sạn. Hội thi đã chọn được 7 người vào đội tuyển của ngành du lịch tỉnh để tham gia Hội thi lễ tân Hà Nội sẽ diễn ra vào tháng 12 năm 2000. Hội thi là dịp giúp các cán bộ lễ tân có dịp học hỏi, trau dồi chuyên môn, nghiệp vụ để nâng cao chất lượng phục vụ ngày càng được tăng lên cao.
Phạm Công Tuấn-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – (56(160)) Năm 2000

Tiếng nói từ cơ sở

Các cơ sở thương mại và du lịch cũng cần phải có thanh tra chuyên ngành du lịch?
Hiện nay hầu hết các địa phương có Sở Thương mại và Du lịch đều thành lập một Phòng quản lý du lịch trực thuộc Sở. Phòng này có chức năng tham mưu, giúp lãnh đạo Sở thực hiện chức năng quản lý nhà nước về du lịch ở địa phương. Nhưng thường ở các Sở thương mại và du lịch chỉ có những thanh tra về lĩnh vực thương mại, còn về lĩnh vực du lịch có phần như được xem nhẹ nên chưa có thanh tra viên. Vì thế mỗi lần đi kiểm tra hoạt động của các khách sạn, nhà nghỉ, các chi nhánh, văn phòng đại diện du lịch, các doanh nghiệp có hoạt động du lịch, gánh nặng công việc đều đổ dồn vào thanh tra thương mại. Trong khi đó, thanh tra thương mại lại là người không có kiến thức chuyên ngành về du lịch, vì đa số họ được tiếp nhận vào làm việc trong ngành Thương mại và Du lịch là do học ở các trường đại học Thương mại hoặc một số trường khác chứ không được đào tạo ở các trường Du lịch. Số thanh tra ở các sở thương mại và Du lịch được tốt nghiệp ở các trường du lịch có thể nói là đếm trên đầu ngón tay bởi hiện nay chúng ta chưa có trường đại học du lịch mà chỉ có một số trường Trung cấp nghiệp vụ Du lịch và một số khoa Du lịch – Khách sạn ở một số trường Đại học. Mặt khác, các trường nghiệp vụ du lịch hoặc các khoa du lịch của các trường Đại học đều mới được thành lập nên những người mới ra trường còn trẻ, chưa đủ vốn kiến thức và kinh nghiệm để có thể làm ngay được công việc thanh tra lĩnh vực thương mại và du lịch. Hơn nữa, các sinh viên ở các khoa Du lịch thuộc các trường Đại học khi tốt nghiệp ra trường thường có mấy người về địa phương làm việc trong các cơ quan nhà nước có hoạt động quản lý về du lịch như Sở du lịch hoặc sở Thương mại – Du lịch? Vì vậy có thể khẳng định rằng, các thanh tra thương mại đã gặp khó khăn lớn khi họ phải cập nhật các kiến thức về du lịch và pháp luật trong lĩnh vực du lịch để có đủ “vốn” đi kiểm tra hay hướng dẫn các đơn vị kinh doanh có hiệu quả theo đúng quy định của pháp luật. Như vậy sẽ đẻ ra một vấn đề là việc kiểm tra các đơn vị kinh doanh du lịch ở địa phương rất dễ đi vào hình thức, làm cho xong chuyện là được.
Nguyễn Đình Dũng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – (56(160)) Năm 2000 Đọc tiếp Tiếng nói từ cơ sở

Bà huế ở phố vườn đào

Ngoài kinh doanh bà Kim Huế còn là mẫu hình về hoạt động công tác xã hội ở địa phương. Bà là Tổ trưởng dân phố nhiều năm, Ủy viên hội đồng nhân dân phường Bãi Cháy khóa 1999 – 2000, Phó chủ tịch hội chữ thập đỏ khu phố, Chi hội trưởng chi hội phụ nữ phố Vườn Đào. Ở cương vị nào bà Kim Huế cũng hoạt động rất tích cực và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Đáng kể nhất là phong trào hoạt động của Chi hội phụ nữ, Chi hội có hơn 170 hội viên, trong đó có 80% hội viên kinh doanh du lịch. Ngoài việc tích cực tham gia phòng chống tệ nạn xã hội, góp phần tích cực vào việc giữ gìn trật tự trị an ở khu phố, một hoạt động rất có ý nghĩa của Chi hội phụ nữ phố Vườn Đào là rất quan tâm tổ chức xóa đói giảm nghèo cho hội viên. Mỗi hội viên đóng 50.000 đồng một tháng để gây dựng quỹ. Đến nay quỹ của Chi hội đã có hàng chục triệu đồng và đã giải quyết cho hàng chục hội viên có hoàn cảnh khó khăn vay làm kinh tế gia đình, nâng cao đời sống, như trường hợp các bà Đặng Ái Liên, Lê Thị Lan, Khúc Thị Cẩm, Trịnh Thu Hà, Nguyễn Thị Đặng. Đến nay, hầu hết đời sống của hội viên thuộc chi hội phụ nữ phố vườn Đào, Bãi Cháy có cuộc sống tương đối ổn định. Chi hội còn quan tâm động viên con cháu của hội viên trong việc học tập với việc tặng quà cho học sinh giỏi, chăm ngoan mỗi cháu thưởng 10.000 đồng. Phần thưởng tuy không lớn nhưng có tác dụng động viên phụ huynh và bản thân các cháu có ý thức vươn lên, hạn chế các tệ nạn xã hội. Chi hội phụ nữ phố Vườn Đào còn là một tổ chức hăng hái tham gia các phong trào từ thiện, như ủng hộ đồng bào lũ lụt Miền Trung, ủng hội nhân dân Cu ba, ủng hội các xã nghèo… với số tiền vài ba triệu đồng mỗi đợt. Việc làm ấy thể hiện tinh thần tương thân, tương ái của phụ nữ Việt Nam. Bà Kim Huế còn có sáng kiến đề xuất với các ngành chức năng tổ chức hiệp hội các doanh nghiệp kinh doanh du lịch tư nhân trên địa bàn phố Vườn Đào, Bãi Cháy, nhằm hỗ trợ nhau kinh doanh lành mạnh, đúng pháp luật. Đảm bảo “Vừa lòng khách đến – vui lòng khách đi”, tạo nên ấn tượng đẹp đẽ về đất nước con người Quảng Ninh trong lòng du khách gần xa. Với sự hoạt động tích cực và có hiệu quả, Chi hội phụ nữ phố Vườn Đào và cá nhân bà Kim Huế đã được các cấp chính quyền và hội cấp trên khen thưởng nhiều lần.
Đinh Quận-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (46(150))2000 Đọc tiếp Bà huế ở phố vườn đào

Tàu du lịch tốc độ cao chạy tuyến hải phòng – cát bà

Gần đây khi đi trên tuyến biển Hải phòng – Cát Bà, du khách dễ dàng bắt gặp chiếc tàu du lịch tốc độ cao mang tên “Thống nhất 02”. Tàu “Thống nhất 02” do nhà máy cơ khí 82 Hải Phòng chế tạo. Tàu có chiều dài 29,4 mét, chiều rộng là 5,4 mét, chiều cao là 2,13 mét, công suất máy là 450 mã lực. Tàu được thiết kế kết hợp lý, khoa học với hình thức kiểu dáng đẹp, giảm sống tối đa, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Tàu chở được 95 hành khách nhưng vẫn thoáng rộng nhờ cách bố trí hợp lý. Tiện nghi trên tàu sang trọng. Ghế mềm được thiết kế theo mẫu ghế tàu du lịch vừa đẹp vừa tạo cảm giác thoải mái cho hành khách. Thời gian hành trình của tàu từ Bến Dính đi Cát Bà (hoặc ngược lại) là 1 giờ 30 phút, kể cả thời gian ghé Cát Hải. Ngoài việc đưa tàu “Thống Nhất 02” vào hoạt động, Hợp tác xã vận tải thống nhất – cát Hải còn đưa Phà vận hành cỡ lớn phục vụ khách tại bến Gót (đảo Cát Hải) và Cái Viềng (Đảo Cát Bà) để đáp ứng nhu cầu đi lại của khách du lịch trong nước và quốc tế.
Mất kiểm soát: Tức là việc mất liên lạc thường xuyên đối với web site và không có khả năng thực hiện các thay đổi nhanh chóng khi cần thiết. Doanh nghiệp phải quan tâm sử dụng một chuyên gia đáng tin cậy, có trình độ kỹ thuật để duy trì hoạt động của Web site, sẵn sàng cập nhật lên mạng những thông tin đặc biệt trong trường hợp khẩn cấp. Bằng cách này doanh nghiệp có thể sử dụng web site để đối phó những tình huống không lường trước. Chi phí quá mức: Chi phí cho một web site phụ thuộc vào quy mô và độ phức tạp của mạng, loại công nghệ đang sử dụng và sự thỏa thuận với công ty thiết kế web. Thật là vô lý nếu tiêu tốn quá nhiều cho một web site khi doanh nghiệp chưa dự đoán được các lợi nhuận đáng kể từ khoản đầu tư này, vì vậy nên hạch toán cụ thể và chỉ chi phí cho những khoản thật sự cần thiết. Khi tìm công ty xây dựng web site cho mình, cần tìm hiểu kỹ về họ, tham khảo thật nhiều nơi… Làm như vậy vừa có chất lượng dịch vụ tốt lại tiết kiệm được chi phí.
Thương cảm
ở nơi bán hàng lưu niệm, cô vợ năn nỉ đòi chồng mua cho chiếc ví bằng da cá sấu rất đắt tiền. Vợ sung sướng ngắm nghía, bỗng trầm ngâm bảo chồng:
Em rất thương cảm con cá sấu
Rất tiếc là em thương hơi muộn, nên anh đang phải thương xót một tháng lương.
Lê Hiệp-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (46(150))2000 Đọc tiếp Tàu du lịch tốc độ cao chạy tuyến hải phòng – cát bà

Sự thật về chuyến du ngoạn của vua càn long

Đền hoa ngập lối để nghênh đón nhà vua. Lần Nam tuần thứ năm của đại đế lại làm một cuộc du thuyền đáp bến Trấn Giang. Trong lúc vua đang ngây ngất với cảnh đẹp Giang Nam, bỗng một cảnh tượng kì thú xuất hiện ngay trước mắt. Bên bờ sông, một đóa hồng đào tươi tắn đáng yêu, to lớn khác thường xuất hiện. Khi thuyền của nhà vua cập bến đóa hồng đào bỗng lóe sáng muôn tia hào quang, cùng khói ngũ sắc kỳ ảo, trên trời những áng mây hồng kéo đến khiến mọi người sững sờ, kinh ngạc. Trong nháy mắt, đóa hồng đào bỗng nở rộ, từ nhụy hoa xuất hiện một tòa hí kịch với hơn 100 diễn viên đang ca hát nhảy múa.Sáu lần Nam Tuần của Vua Càn Long không chỉ lãng phí quá lớn tiền bạc mà còn để lại nhiều chuyện ly kỳ khiến mọi người phải kinh ngạc. Theo sử sách thì khi vua viếng thăm chùa chiền thường thích cùng tăng sư luận đàm thiền phật, nhưng ít vị có thể biết văn chương, thiền lý. Do vậy vua mời các văn sĩ bảo họ cạo đầu làm tăng nhân, hướng dẫn cho đoàn ngự giá. Mỗi lần vua lại ban thưởng rất hậu. Nhưng có văn sĩ nào chót được đại đế ngưỡng mộ thì không thể hoàn tục được nữa, suốt đời làm hòa thượng và tiền thù lao ban cho tới một vạn lạng bạc. Đây quả là khoản thù lao hướng dẫn dắt nhất và dành cho hướng dẫn viên đặc biệt nhất trong lịch sử du lịch Trung Quốc. Nhưng việc “du ngoạn sơn thủy” ấy của vua Càn Long đã khiến ngân khố quốc gia trống rỗng, dân tình phải thêm nặng gánh, kinh tế suy đốn, xã hội rối loạn và những cuộc đấu tranh nổ ra. Mãi đến lúc cuối đời ở tuổi 88, hoàng đế Càn Long mới nhận ra sai lầm của mình: “Trẫm trị vì thiên hạ cũng đến 60 năm rồi chẳng có việc gì thất đức hay là làm cho dân chúng lầm than cơ cực cả, duy chỉ có 6 lần Nam tuần đã làm hao tiền tốn của. Trẫm tưởng rằng làm việc có ích nhưng hóa ra là báo hại”. Và dặn dò thêm : “Các vua con cháu ta sau này, nếu ai có ý Nam tuần như ta phải kịp thời can gián”.
Thư giãn trong ngày
Tiếng sóng
Trên bãi biển gần một khách sạn mới được xây dựng, bà vợ tiến lại gần chồng và giơ ra một chiếc vỏ ốc xà cừ:
Anh nghe tiếng sóng dội vào trong vỏ ốc này mà xem!
Anh chồng đáp:
Không, anh chỉ nghe tiếng vang 500 đô la một ngày đêm thôi không kèm theo ăn uống gì hết.
Thành Chung-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (48(152))2000

Khi vua càn long đi du lịch

Trong khoảng thời gian 23 năm từ năm 40 tuổi đến năm 63 tuổi (1751 đến 1784) hoàng đế Càn Long đã từng 6 lần viễn du tới Giang Nam. Với cái vỏ bề ngoài là đi “xem xét việc trị vì thiên hạ” và “thị sát công trình thủy lợi Hoàng Hà” bậc thiên tử phong lưu này đã nhiều lần đặt chân tới “thiên hạ đệ nhất thắng cảnh”, thực chất đó là hoạt động du lịch xa xỉ của một đế vương trong lịch sử Trung Quốc. Mỗi khi vua Càn Long đi “ thị sát” xuống phía Nam, ngoài hoàng hậu, phi, tần, hoàng thái tử, vương công đại thần… còn một đội quân thị vệ,thái giám, cung nữ… đông đảo với khoảng 2.500 người. Đoàn ngự dù trùng trùng điệp điệp, cờ lọng phất phới gươm giáo tua tủa kéo dài tới 10 dặm. Ánh sáng muôn màu rợp trời đất thật là lộng lẫy, uy nghiêm đến cực điểm. Khi đi đường bộ thì có trên 500 ngựa chiến và 400 xe hoa, kiệu rước. Trên đường thủy thị ngự châu quan thuyền cũng lên hàng ngàn chiếc. Số người kéo thuyền và phục dịch cho đoàn cũng lên tới hàng vạn người. Nhà vua và thân quyến có thể được hưởng thụ và nghỉ ngơi thỏa thích, trong suốt lộ trình, hơn 30 hoàng cung được xây dựng huy hoàng lộng lẫy, thanh nhã mỹ lệ, trang trí bằng vô số vật phẩm quí giá như tranh chữ, gốm sứ, cành vàng lá ngọc… Hai vạn lạng bạc là con số chi cho việc tu sửa và xây dựng mới cho mỗi một hành cung. Dấu ấn sau cuộc Nam tuần thứ hai của vua Càn Long chính là Ngũ Bình Kiêu một công trình kiến trúc đặc sắc tráng lệ, lẫy lừng trên Tây Hồ – Dương Châu. Một lần khác khi thăm thú nơi này, nhà vua đang đắm mình trong cảnh sắc tuyệt vời đã buộc miệng phán rằng: “Nơi này chẳng khác nào Tây Uyển, đảo ngọc xuân xanh, phong cảnh tuyệt mĩ, chỉ tiếc là thiếu một tòa bạch tháp. Và ước mơ nhỏ bé của nhà vua đã nhanh chóng được đáp ứng bởi một chủ thầu hãng muối họ Giang người bản địa. Ông này đã bỏ ra hơn 2 vạn lạng bạc cho xây dựng tòa tháp theo kiểu dáng của Bạch Tháp Bắc Hải, chỉ sau một ngày đêm, sáng hôm sau đã sừng sững trước mắt nhà vua một tòa tháp đồ sộ hùng vĩ với sắc trắng thật lộng lẫy. Càn Long kinh ngạc dường như không tin đó là sự thật và hết lời khen ngợi. Nhằm chiếm được thiện cảm của các đại đế, các quan lại địa phương trên lộ trình vừa đi qua đều đốc thúc các nghệ nhân danh tiếng tạo nên vô số những cảnh đẹp kỳ lạ mắt.
Thành Chung-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (48(152))2000

Timica mỏ vàng lộ thiên lớn nhất thế giới

Hàng ngày các công nhân mỏ đi làm có ô tô đưa đón vì đường đi phải leo núi. Leo lên một độ cao nhất định, xe đi trong mây mù và ở độ cao này mưa rất lớn có khi mưa suốt tuần. Ở độ cao là 3.000 mét, xe đi tới mỏ đồng Tembagapura, người dân thường gọi nơi đây là “thành phố đồng”, thành phố quanh năm có mây mù che phủ. Ngày cũng như đêm gió thổi, mây bay, phong cảnh lúc ẩn lúc hiện tựa như cảnh tiên trong chuyện cổ tích. Xe tiếp tục lăn bánh, đưa công nhân tới một sân ga cáp treo chuyên chở người và quặng. Các công nhân đứng chật trên cabin cáp treo. Mọi người đều mặc áo đi mưa có mũ choàng, đi ủng và đeo kính bảo hiểm. Cabin cáp treo chuyển động một lúc thì mọi người đã chọc thủng tầng mây và trước mắt họ là một bầu trời quang đãng, xa xa là những đỉnh núi tím ngắt cao hơn tầng mây mù mà các công nhân mỏ mới vượt qua (ở Việt Nam cũng có hiện tượng này tại dãy Hoàng Liên Sơn. Từ độ cao là 2.000 đến 2.700 mét là tầng mây trắng mù mịt quanh năm che khuất đỉnh núi Phan – xi – pan (3.143 mét), người leo núi vượt qua tầng mây ở độ cao là 2.700 mét nhìn thấy bầu trời quang đãng và đỉnh núi Phanxipan). Mỏ Grazơbéc là mỏ lộ thiên nằm ở độ cao là 4.300 mét trong một bồn địa rộng. Trữ lượng mỏ rất lớn, đảm bảo khai thác mỏ trong 40 năm liền. Các quặng ở đây bao gồm: Vàng, bạc, đồng và sắt. Tuy nhiên việc khai thác quặng sắt không được người ta quan tâm vì lợi nhuận không đáng kể. Hàng ngày, các công nhân mỏ phải bóc một lớp đá lớn tới 200.000 tấn và lọc ra 7.000 tấn quặng. Các quặng được chuyển theo một đường ống dẫn dài tới 70 km tới các cơ sở luyện, nấu quặng của Nhật Bản và các nước châu âu. Timica thật sự là một thiên đường đối với những công nhân khai thác mỏ vàng. Tuy nhiên, họ cũng bị những nạn tiêu cực của xã hội Indonesia quấy phá như tệ nạn AIDS mà Timica coi là một trung tâm lan truyền mạnh nhất. Tại đây ở cây số 10, trên một bãi cỏ rộng, các tú bà đã dựng lên vô số các lều tranh và bảo kê vài chục cô gái đến từ các đảo Xurabaya và Xelép. Các cô gái mại dâm này ở lại Timica khoảng 5 đến 6 ngày và sau đó họ lại chuyển đi nơi khác để gieo rắc virút. Ở Timica, người thất nghiệp kéo về đông tạo thành một cơ lao động.
Lê Trọng Túc-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (55(159))2000

Miền đất hứa timica

Timica một tổ hợp các mỏ nằm ở độ cao từ 3.000 đến 4.300 mét, thuộc vùng Tây Bắc của Tân Guinê (Indonêxia). Các mỏ đều lộ thiên giàu các quặng đồng, vàng, bạc, có trữ lượng lớn nhất thế giới. Khí hậu các vùng mỏ này quanh năm có tuyết rơi. Xưa kia, khi các mỏ vàng còn chưa khai thác thì đây là một vùng dân cư thưa thớt. Dọc theo bờ biển có bộ tộc người Papu, hàng ngày bơi thuyền độc mộc kiếm cá trên những vùng đồng lầy ven biển. Còn trên núi là những bộ tộc khác, có thân hình thấp và bé nhỏ như người Pích Mê ở Trung Phi (người Pích Mê cao không quá 1,3 mét đối với nam giới và nữ giới chỉ cao khoảng 1 mét). Theo các nhà nhân chủng học thì những bộ tộc nói trên – rất lạc hậu, họ còn ở thời kỳ đồ đá. Từ 30 năm trở lại đây, khi mỏ vàng bước vào giai đoạn khai thác thì nền văn minh nhân loại cũng theo gót các kỹ sư, công nhân mỏ tới vùng Timica. Hiện nay ở vùng mỏ này mọc lên một thị trấn cũng có tên là Timica nơi sinh sống của 120.000 người gồm các công nhân mỏ và gia đình họ. Hàng năm, người ở các nơi kéo về vùng mỏ ngày càng đông, trung bình một tuần lại thêm từ 200 đến 300 người tới mỏ xin việc làm. Đối với họ, nếu được gia nhập vào đội ngũ của những người thợ mỏ thì cuộc sống của họ sẽ đổi đời vì người thợ mỏ được cung cấp nhà cửa, tivi, tủ lạnh, máy giặt và những bữa ăn ở căng tin không phải trả tiền. Những bữa ăn thường là rất ngon, do một đầu bếp giỏi, người Thụy Điển phụ trách. Ông này đã từng lâu năm phục vụ các khách sạn lớn ở Giacácta – thủ đô của Indonesia. Lực lượng các công nhân mỏ ở Timica rất cao, thưởng gấp 2 đến 3 lần các công nhân ở Giacacta. Ngoài ra họ còn nhận được nhiều phụ cấp khác mà nhỏ là đôi ủng lưới là vé máy bay đi nghỉ phép về thăm gia đình. Từ thị trấn Timica đi ngược lên phía Bắc theo đường ô tô, ta đi tới thành phố Cuala Kencana. Tại đây có trụ sở cơ quan hành chính, các nhà của ban quản lý khu mỏ. Thành phố có trung tâm thương mại, nhà băng, có công ty du lịch, thường xuyên đưa khách đi nghỉ mát ở bờ biển. Khác hẳn với thị trấn công nhân Timica chỉ gồm những nhà đơn giản một tầng hoặc nhà ổ chuột, thành phố Cuala Kencana có dáng dấp như một thành phố ở Hoa Kỳ hoặc ở Úc. Điều này thật là tuyệt.
Lê Trọng Túc-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (55(159))2000