Người bạn tốt nhất của phụ nữ

Nếu có một vật gì đó làm mắt các cô gái phải ánh lên thì đó chính là Kim cương càng to càng tốt. Tuần trước ở Luân Đôn công ty Kim cương Nam Phi – De Beers đã trưng bày viên kim cương mang tên “Ngôi sao của thiên niên kỷ” 203 cara tinh khiết, cùng với một bộ sưu tập gồm 11 viên kim cương màu xanh quý hiếm với tổng số cara là 116. Bộ sưu tập này sẽ được trưng bày ở Millenium Dome, Luân Đôn trong vòng một năm. Người ta phát hiện viên kim cương này ở Zaire bây giờ là nước cộng hòa dân chủ Công Gò, vào đầu những năm 1990. Các chuyên gia đã xem xét rất kỹ viên kim cương này trong sáu tháng và sau đó các thợ kim hoàn châu u, Mỹ, Nam Phi đã cắt và đánh bóng nó đến độ sáng ngày nay. Nam Phi là nơi người ta đã tìm thấy một số loại đá quý nhất thế giới. Viên Kim cương lớn nhất được tìm thấy đó là viên kim cương Cullian 3,106 cara được phát hiện vào năm 1905 và sau đó nó đã được dâng lên vua Edward II. Nó được cắt thành chín viên to và khoảng 100 viên nhỏ hơn. Người ta đã ghép hai viên to nhất trong chín viên này lại với nhau và nó trở thành biểu trưng của nền quân chủ Anh Quốc, cùng với viên Ngôi sao châu phi là 503 cara trên vương trượng Hoàng gia và Cullian II 317 Cara nổi bật trên vương miện mà Nữ hoàng Elizabth thường đội vào các dịp khai mạc Quốc hội. Lẽ dĩ nhiên, “Ngôi sao của thiên niên kỷ” sẽ không thể lẫn với những loại đá quý nhân tạo như Moissanite, loại đá mà bề mặt và cấu trúc của nó giống với những loại đất đá thật đến nỗi một số thợ kim hoàn dã bị lừa mua phải những loại đá có giá trị bằng 1 phần 10 số tiền mà họ trả. Tuy nhiên điều này không có nghĩa là người ta sẽ coi khinh loại đá này vì giá trị của nói vẫn tương đương với giá trị của những viên kim cương nhỏ Cullian.
Thế nào là cây bonsai đẹp
Ngày nay số người thích chơi bon sai ngày càng nhiều. Để có được một cây bon sai bổ sung vào quần thể hoa cảnh trong khuôn viên của mình cần có một số kiến thức hiểu biết về nó như sau: Các loại cây cảnh bon sai đều phải là những thân gỗ lâu năm, dáng lùn nhưng vẫn phải đồng dạng phối cảnh với những cây cùng tuổi mọc trong điều kiện tự nhiên. Những cây bon sai thường có gốc mập mạp thân hình bút tháp vuốt đầu về phía ngọn, cành gần gốc to hơn cảnh phía trên, càng gần ngọn càng nhỏ dần giống như phân bố trong điều kiện tự nhiên. Lá phải nhỏ, phiến lá càng dày càng tốt và bám chắc lấy cành, dáng vẻ cằn cỗi nhưng màu phải xanh tươi, các chồi ngọn không được sinh trưởng tự nhiên quá dài so với chiều cao của thân trừ thế thác đổ. Hoa quả phải nhỏ, càng lâu rụng càng tốt để đảm bảo tỉ lệ cân đối với cây. Cuối cùng là không bị sâu bệnh phá hoại. Nếu cây nào bị sâu đục thân sẽ suy giảm sức chống chịu với những diễn biến bất lợi của môi trường.
Kim Dung -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (17(121))2000.

Thất bị của một kế hoạch kinh tế phiêu lưu

Ngày 21 tháng 1 năm 2000, Tổng thống Jamil Mahuat của quốc gia nhỏ bé vùng Trung Mỹ – Equador bị phế truất, sau khi quân đội và những thổ dân da đỏ tiến chiếm trụ sở quốc hội và gây áp lực buộc ông Jamil Mahuat phải ra đi. Đây là kết quả của một cuộc thử nghiệm sai lầm lớn về kinh tế của ông Jamil Mahuat, đẩy đất nước này vào một cuộc khủng hoảng kinh tế xã hội trầm trọng. Jamil Mahuat làm tổng thống từ ngày 10 tháng 8 năm 1988 sau thắng lợi trong một cuộc bầu cử trước nhiệm kỳ sau khi nguyên tổng thống Abdala Alarcon phải từ chức vì tham nhũng. Hành động đầu tiên của Tổng thống Jamil Mahuat về kinh tế là quyết định ngày 24 tháng 9 năm 1998 giảm 15% giá đồng tiền quốc gia đồng Sucre so với đồng đô la mỹ, tăng giá nhiên liệu lên 410% và giá cước vận tải lên 40% nhằm bù đắp các khoản hút thiếu hụt ngân sách. Quyết định của tổng thống đã tạo ra làn sóng phản đối trên phạm vi cả nước và cuộc tổng bãi công nổ ra ngày 1 tháng 10 năm 1998. Kể từ khi phá giá đồng Sucre, đến cuối năm 1998 đồng tiền này đã mất giá 58% và đến tháng 2 năm 1999 đồng tiền này hoàn toàn bị thả nổi. Chỉ trong một năm cầm quyền của ông Jamil Mahuat, thu nhập bình quân của người dân nước có 12,4 triệu dân này giảm 16%. Cũng trong thời gian này, Equador bị mất mùa nhiều loại nông sản chính do hiện tượng thời tiết El Nino. Kết thúc năm 1999, nền kinh tế trở nên tồi tệ chưa từng có với tỷ lệ lạm phát cả năm là 61%, đồng Sucre giảm giá là 197% so với đồng đô la Mỹ. Chính ông Jamil Mahuat đã gọi năm 1999 là năm tồi tệ nhất trong lịch sử của Equador. Trước Equador, các đồng tiền của Mexico của nhiều nước châu Á đồng Real của Brazil đã bị mất giá. Nhưng các quốc gia này có biện pháp tổng thể về kinh tế tài chính nhằm đưa nền kinh tế vượt qua khủng hoảng. Kết quả là Mexico vượt qua cuộc khủng hoảng năm 1994 – 1995 chỉ trong 13 tháng và hầu hết các nền kinh tế châu bắt đầu giai đoạn phục hồi sau gần 2 năm bị khủng hoảng, của Brazil vượt thoát sau 1 năm… những kinh nghiệm lớn đã không được tổng thống Jamil Mahuat và chính do ông này thao túng học tập mà lại làm một cuộc thử nghiệm thật phiêu lưu là hủy bỏ đồng tiền của mình, tiến hành việc đô la Mỹ hóa nền kinh tế với việc coi đồng Đô la Mỹ là đồng tiền chính của đất nước. Ngày 7 tháng 1 năm 2000 Tổng thống Jamil Mahuat tuyên bố chính thức đồng đô la Mỹ hóa ở Equador khi tỷ giá chính thức là 25 nghìn Sucre đổi 1 đô la Mỹ. Ba ngày sau ngân hàng trung ương Equador bắt đầu thực hiện kế hoạch đô la Mỹ hóa trong giao dịch và thanh toán. Việc đô la Mỹ hóa nền kinh tế đã làm cho người lao động và những người thuộc tầng lớp dưới đặc biệt là thổ đân da đỏ bị thua thiệt nhiều nhất khi thu nhập bình quân của họ chưa đến 30 đô la Mỹ cho một tháng. Đây chính là ngòi nổ của các cuộc biểu tình tổng bãi công ở quy mô toàn quốc trong những ngày đầu năm 2000 mà đỉnh cao là ngày 21 tháng 1 năm 2000 ở thủ đô Quito đưa đến sự ra đi của tổng thống Jamil Mahuat. Ngày 21 tháng 1 với đa số áp đảo 90 trên 99, quốc hội nước này đã thông qua việc chấp nhận ông Gustavo Noboa, nguyên phó tổng thống làm tổng thống Equador. Hầu hết các nhà phân tích đều cho rằng thất bại của cuộc phiêu lưu thử nghiệm về kinh tế là nguyên nhân của kết cục đáng buồn với ông Jamil Mahuat. Trước Equador, một số nước Mỹ la tinh đã tiến hành đô la Mỹ hóa từng phần nền kinh tế của mình như Colombia, Venezuela, nhưng kết quả là đã không giúp được các nước này nhanh chóng khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế. Năm 1998, ở lục địa Mỹ la tinh, nhiều nước đã lâm vào khủng hoảng suy thoái, nhưng trầm trọng nhất là Brazil nền kinh tế lớn nhất châu lục này. Nhưng chính các biện pháp củng cố đồng tiền quốc gia đồng tiền Real đã giúp cho Brazil nhanh chóng vượt ra khỏi khủng hoảng. Trong khi các nước láng giềng tiến hành đô la Mỹ hóa lại luôn lúng túng trong mớ bùng nhùng về tỷ giá và thanh toán. Những bài học cận kề này đã không giúp mở mắt cho ông Jamil Mahuat. Mà trái lại kết cục của ông Jamil Mahuat sẽ là bài học không thể quên cho các ý định đô la Mỹ hóa hay các chương trình kinh tế phiêu lưu khác.
Nguyễn Duy -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (19(123))2000.

Tháng ba nhớ hội chùa thầy

Nhớ ngày mồng bảy tháng ba
Trở vào hội Láng, trở ra hội Thầy
Hàng năm, cứ đến ngày 7 tháng 3 âm lịch là các thiện tín và du khách thập phương lại tấp nập về cự hội chùa Thầy. Trong không khí ấm áp của những ngày xuân, chúng tôi về để hòa vào không khí đón mừng lễ hội của người dân nơi đây. Không phải ngẫu nhiên mà nơi đây được Nhà nước xếp hạng là di tích lịch sử cách mạng danh thắng từ năm 1962 trong số hàng trăm ngôi chùa hiện có tại Hà Tây. Cách Hà Nội chưa đầy 25 km về phía tây nam, chùa Thầy còn có tên gọi là Thiên Phúc Tự. Đây là nơi lưu dấu tu hành của một vị cao Tăng Đời Lý – Thiền sư Từ Đạo Hạnh, ngoài việc tu hành cao tăng còn làm thuốc cứu người, tổ chức cho dân những trò chơi như đá cầu, đánh vật, múa rối nước…. Theo thuyết phong thủy thì núi Sài là con rồng lẻ đàn – quái long, sân là lưỡi rồng, Thủy Đình là ngọc, còn xung quanh là thập lục kì sơn quy phượng chầu về. Trước chùa là một hồ nước rộng còn gọi là Long Trì, giữa hồ là thủy Đình nơi biểu diễn trò múa rối nước trong ngày hội. Tại đây có hai cầu này do Trạng Bùng – Phùng Khắc Khoan xây dựng cung tiến vào năm 1602 sau khi đi sứ nhà Minh về. Đối diện với Thủy Đình là chùa Cả mà nhân dân vẫn quen gọi là Thầy, chùa bao gồm ba cấp (Thượng, Trung và Hạ). Toàn khu chính diện của chùa là một khuôn viên hình chữ nhật dài khoảng 60 mét và rộng khoảng 40 mét. Chùa cả, ban giữa là tượng Di Đà tam tôn ở trên cao có bức hoành phi có bốn chữ “Hương hải lưu hương” có nghĩa là Biển thơm lưu tiếng tốt”. Ở dưới là bệ đá trăm hoa (còn gọi là bách hoa đài) tạc thờ Trần, trên đó để sắc lịch triều tôn phong của Thiền sư Từ Đạo Hạnh tượng Thiền sư thập định trên tòa sen vàng. Bên tả là tượng gỗ toàn thân được đặt trong cỗ long đình làm từ thời nhà Mạc. Từ xưa tượng đã có hệ thống lò xo tự động có thể đứng lên ngồi xuống như một con rối. Đây là một tác phẩm nghệ thuật có giá trị người nghệ nhân xưa khi thực hiện đã liên tưởng tới vị tổ sư múa rối nước. Bên hữu là tượng vua Lý Thần Tông được tạc vào năm Thái Hòa – 1499 thời Lê Nhân Tông. Phần mái của chùa được lợp bằng một thư ngói cổ dài 42 cm, rộng 22 cm có mũi hài cao 15 cm. Rời chùa Cả qua Nguyệt Tiên Kiều du khách vào cổng Bát nhị pháp môn để lên núi. Khi đến lưng chừng núi sẽ gặp chùa Cao (Hiển Thụy Am) với Hang Thánh Hóa, nơi Thiền sư Từ Đạo Hạnh giải thi thoát xác, để đầu thai làm vua Lý Thần Tông. Đây là động nhỏ hẹp, lờ mờ vẻ huyền bí, nhìn kĩ vào vách hang ta thấy những vệt lõm ở vách đá. Đó vết đấu, vết chần và vết tay mà Thiền sư tì vào lúc thoát xác. Phía trong hang có mạch nước chảy ở khe đá xuống qua miệng một con rồng đắp nổi vào một bể nước trong suốt. Tới thăm chùa thầy du khách được hưởng thú leo núi vừa cheo leo hiểm trở vừa thú, vị bởi phong cảnh hữu tình. Leo tiếp lên núi, nơi đây có một bãi đất phẳng phiu, xung quanh là những mỏn đá trông giống như chiếc bàn, chiếc ghế, bầu rượu túi thơ đó là chợ Trời. Lại theo đường mòn chùa Cao, đi vòng phía sau qua lối rẽ tới hang Cắc Cớ. Đến đây ta chợt nhớ tới nữ sĩ Hồ Xuân Hương với bài thơ Vịnh hang Cắc Cớ.
Trời đất sinh ra đá một chòm
Nứt làm đôi mảnh hỏm hom hom…
Từ hang Cắc Cớ men theo sườn núi lên đến đền Thượng, nơi thờ thánh Văn Xương, nơi hội họp của Đông Kinh Nghĩa Thục xưa kia. Cách đó không xa là Hang Hút gió, trống cả hai đầu quanh năm gió lùa. Đây cũng là nơi ngắm cảnh làm thơ của bao văn nhân tài tử. Sau cùng du khách đến chùa Bối Am, tục gọi là chùa Một Mái vì chùa chỉ có một mái dựa vào vách núi. Nơi này Bác Hồ đã từng sống và làm việc thời kháng chiến. Về đến chùa Thầy, ta thấy cõi, lòng như lắng xuống, thả bay trong những lo toan trần tục của chốn đời thường thấy như tâm hồn được thanh thản hơn lên. Người dân xã Sài Sơn kể lại rằng: Mỗi năm đến hội họ lại được thấy vị tổ sư đại từ đại bi ẩn khuất đâu đây. Tiếng của Người trầm ấm ban phát phúc lộ cho mọi người. Có lẽ vì thế mà cuộc sống, sự học hành ở nơi đây khác hẳn nhiều nơi khác trong vùng. Chính nơi đây đã sản sinh ra dòng họ Phan Huy một dòng họ thi thư nổi tiếng cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19. Chính tại nhà thơ của dòng họ Phan Huy Chú đã viết: “Lịch triều hiến chương loại chí”. Và có lẽ sự linh thiêng đó mà trải qua gần 1000 năm, ngôi chùa vẫn hiên ngang bấp chấp cả sự tàn phá của thời gian. Đến chùa Thầy, du khách có thể dừng chân thăm đền Quan Thánh, chùa Hoa Phát, chùa Khánh Tân, đền Tam Xã, đình Đa Phúc… Nhà thờ dòng họ Phan Huy. Như vậy chùa Thầy không những là một quần thể di tích lịch sử, di tích cách mạng, một công trình kiến trúc cổ có giá trị được bảo tồn, mà còn là một thắng cảnh du lịch hấp dẫn được thiên nhiên ưu đãi cho con người và vùng đất Phủ Quốc. Nói như một nhà thơ: “Đây là cái đẹp độc đáo của vùng bán sơn địa, tưởng như cái gân guốc của núi Tản Viên theo mạch mà vào làng Thầy”. Trong tương lai mảnh đất địa linh nhân kiệt này sẽ đón được nhiều du khách thập phương hơn nữa.
Vũ Hương Sen -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(127))2000.