Âm vang Địch Lộng

Địch Lộng là một quần thể di tích độc đáo về kiến trúc, đặc biệt về thiên tạo. Toàn cảnh chùa là sự kết hợp hài hòa những công trình kiến trúc giữa con người và tạo hóa, có cao sâu tương xứng, âm dương đối đãi, sáng tối hài hòa, có thi, ca, nhạc, họa, và cây cối xanh tươi tạo nên một bồng lai tiên cảnh giữa trần thế.
Tương truyền, Địch Lộng được một tiều phu phát hiện vào năm 1739. Đây là một quần thể kiến trúc văn hóa hài hòa trong cảnh trí thiên nhiên đầy sức quyến rũ. Dưới chân núi, hệ thống kiến trúc đình, đền và chùa được xây dựng theo thế chữ “tam”, trên khu đất rộng hơn một ha. Qua Tam Quan uy nghiêm thanh thoát, ta đến ngôi đình đá tưởng niệm Nguyễn Minh Không – ông tổ của nghề đúc đồng, nơi có tám cột cái bằng đá xanh nguyên khối tròn, to, cao hơn 4m, được chạm khắc nổi những con rồng lớn đang uốn lượn trong mây, hay cá chép khát vọng vượt vũ môn hóa rồng với đường nét sống động. Ngoài ra còn những cột đá khác được khắc nổi những câu đối bằng chữ Hán gợi lên nét tinh hoa của nghệ thuật dân gian.
Cách đo không xa là cây tai chua đã trên 100 tuổi, cây muỗm gần 2 thế kỷ, là nơi nương nhờ cõi phật của các linh hồn tha hương. Men theo sườn núi, bước lên 9 bậc đá là “Tối Linh Từ” – phủ Đức Ông có nhiệm vụ trông coi toàn bộ cảnh chùa. Leo khoảng 100 bậc đá nữa du khách sẽ tới động Địch Lộng. Cửa động có 6 chữ lớn: “Nam Sơn động, Cổ Am tự”, hai bên tả hữu có hai tượng hộ pháp cao lớn tạo cảm giác tự tin ấm áp. Trên vách trái động cao khoảng 8m có treo một quả chuông lớn, nặng khoảng 1 tấn được đúc ở thời Nguyễn. Bên phải là ban thờ Phật – đó chính là chùa Địch Lộng. Chùa quay hướng Nam, hướng của trí tuệ, có nghĩa là đạo Phật luôn lấy trí tuệ làm đầu. Trước cửa chùa có các khối đá giống hình voi chầu, hổ phục, sư tử chầu, đại bàng xuất tổ, vợ chồng người tiều phu, và rất nhiều thạch nhũ lấp lánh như sao sa. Bên cạnh là dòng nước trong lành được chắt chiu từ lòng của đá đang ngày đêm miệt mài chảy xuống hai giếng ngọc không bao giờ ngừng. Trong chùa rất rộng, có các ban thờ tam thế Phật, di đà tam tôn, bụt mọc, thích ca mâu ni, di lặc tâm tôn, ngọc hoàng thượng đế, đặc biệt là hai pho tượng Phật Bà Quan m và A Di Đà được tạc bằng đá xanh nguyên khối.
Vào Hang Tối là vào với thế giới điệp trùng của đá với đủ mọi hình dáng ngoạn mục hiện ra từ hàng ngàn nhũ đá kết hợp với sự tưởng tượng phong phú của con người như: bầu sữa mẹ ngọt ngào, voi uống nước chum, hùm uống nước vại, phượng múa, cá giương vây, rồng cuốn nước, khĩ cõng con…
Đến Hang Sáng, ngay cửa hang đã hình thành nên hai ngã âm dương, điều tuyệt vời của tạo hóa trước quy luật của đất trời. Lối xuống âm phủ có nhiều thạch nhũ mang hình dáng: tòa lầu của Diêm Vương, thuồng luồng, ba ba, rắn rết, và cả ngục quỷ sứ. Theo người bản xứ, nếu ta bỏ một quả bưởi xuống hang sâu vào mùa nước lớn, mấy ngày sau thấy nổi lên ở sông Đáy. Còn cổng trời chính là một cây sáo khổng lồ bằng đá của tạo hóa, ngàn năm vi vu giữa đất trời mênh mông. Bước tới cổng trời du khách sẽ được chiêm ngưỡng những hình thù kỳ lạ như cảnh tiên sa, cô Chín giếng cầu gãy, được thưởng thức những âm thanh trầm bổng lạ kỳ của dàn thạch cầm, nghe lanh lảnh như tiếng chuông, bập bùng như tiếng trống, âm u như tiếng mõ, được ngắm những dải mây ngũ sắc thay đổi theo ánh sáng mặt trời: hồng lúc rạng đông, lấp lánh như pha lê buổi trưa hè và rực đỏ lúc hoàng hôn và được bao quát cả một vùng non nước Ninh Bình: kia núi Dục Thúy, núi Ngọc Mỹ Nhân, cố đô Hoa Lư lịch sử… đây sông Hoàng Long, sông Đáy đang uốn lượn làm nên bức tranh sơn thủy toàn bích, tạo cảm giác thư thái êm dịu.
Công ty Bayer bị kiện
Nhiều luật sư Mỹ đang thu thập chứng cứ và đơn kiện của các nạn nhân để kiện công ty dược phẩm Đức Bayer (đóng trụ sở tại bang Bavaria) ra trước tòa án Mỹ, vì cho rằng công ty này đã kinh doanh loại thuốc Lipobay (thuốc giả lượng mỡ trong máu) dẫn đến tử vong cho 50 nạn nhân ở nước này. Luật sư người Đức Michael Witti cho biết ông cũng đang thu nhập chứng cứ ở Đức để tham gia vụ kiện của các luật sư Mỹ đối với công ty Bayer.
Mới đây, sau khi cơ quan y tế ở Mỹ phát hiện nhiều trường hợp người Mỹ chết do sử dụng loại thuốc Lipobay, công ty Bayer đã phải quyết định thu hồi loại thuốc kể trên và việc làm này có thể gây thiệt hại cho công ty khoảng 1,3 tỷ D-mác. Theo công ty Bayer cho biết, riêng năm 2000 trên thế giới đã có khoảng 6 triệu người điều trị bằng loại thuốc Lipobay, đồng thời xác nhận rằng loại thuốc này có thể gây ra những tác động phụ nguy hiểm như hủy hoại cơ bắp; nếu được sử dụng cùng với loại thuốc kích thích Gemfibrozii thì có thể làm thận không còn khả năng hoạt động kéo theo hậu quả tử vong. Viện nghiên cứu về an toàn dược phẩm Đức cho biết họ đã nhận được 90 bản báo cáo về trường hợp cơ bắp bị hủy hoại liên quan đến sử dụng thuốc Lipobay.
Quảng Nam: doanh thu du lịch tăng gấp đôi
Nhờ đẩy mạnh công tác tuyên truyền quảng bá và xây dựng cơ sở vật chất, trang thiết bị, đưa thêm 3 khu du lịch biển vào hoạt động, 7 tháng đầu năm 2001, Quảng Nam đã đón gần 88.900 lượt khách du lịch, tăng 36% so với cùng kỳ. Trong đó, khách quốc tế là 72.400 lượt, tăng 43%. Tổng doanh thu chuyên ngành gần 42,3 tỷ đồng, tăng 94,1 % so với cùng lỳ năm 2000. Tỉnh Quảng Nam đang gấp rút chuẩn bị cho chương trình Famtour vào dịp rằm tháng 7 năm nay với sự bảo trợ chính của Vietnam Airlines nhằm tăng cường công bố tuyên truyền quảng bá hình ảnh của du lịch Quảng Nam và miền Trung đến với bạn bè quốc tế.
Thanh Hương- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 34- Năm 2000

Các cô gái chưa chồng ở Nhật sẵn sàng tiêu pha…

Trong các nhà hàng sang trọng ở Nhật Bản xuất hiện càng nhiều các cô gái Nhật trẻ trung, diện trang phục hợp thời trang nhất và hết sức tự tin. Họ thường đi thành nhóm và rất thích các loại hàng mốt nhất hoặc rủ nhau đi du lịch khắp nơi trên thế giới. Họ mệnh danh là những cô gái ” ở vậy hưởng thụ”.
Nước Nhật đánh giá lối sống ” phung phí hoang tàn” của họ khác nhau. Các bậc cao niên, kỹ tính thì chê trách họ nhưng giới kinh tế thì ngưỡng mộ và chiều chuộng họ hết mức. Điều này không có gì là khó hiểu khi kinh tế Nhật Bản bị suy thoái kéo dài và người Nhật, nhất là các ông chồng, chủ gia đình, phải hết sức tằn tiện chi tiêu phòng khi cơ nhỡ.
Các cô gái sẵn sàng tiêu pha xả láng này thường trên dưới ba mươi và là những người sống độc thân. Cô Hiromi, 36 tuổi, là phiên dịch và trợ lý cho một số đài phát thanh truyền hình khoe, cô muốn tận hưởng sự tự do và cuộc sống sang trọng. Cô cùng các bạn gái khác thường xuyên mua sắm đồ dùng đắt tiền và đi du lịch ở Áo, Scottland và Hawaii, vào dịp đầu năm cô cùng bố sang Úc chơi golf. Sở dĩ Hiromi có thể sống như vậy là vì cô ” may mắn sống độc thân” nên vẫn sống chung với bố mẹ nhờ vậy tiết kiệm được khoản tiền thuê nhà vốn không nhỏ ở Nhật Bản. Tỷ lệ phụ nữ chưa chồng ở lứa tuổi 25 – 29 ở Nhật Bản trong 15 năm qua đã tăng từ 24 lên 48 %. Những người phụ nữ độc thân này lại không bị ảnh hưởng nhiều bởi các biến động kinh tế trong những năm gần đây vì nói chung lượng phụ nữ Nhật thấp hơn so với nam giới, và thông thường họ chỉ làm nửa ngày vì thế họ ít chịu áp lực về việc làm như nam giới.
Chính nhờ sức mua của lớp phụ nữ này mà thị trường tiêu thụ hàng mỹ phẩm cao cấp, điện thoại di động, computer, internet và xe ô tô du lịch mini đã tăng khá mạnh trong những năm suy thoái nặng nề vừa qua.
Trong khi đó tầng lớp bảo thủ chỉ trích lớp phụ nữ này là ” những kẻ ăn bám không chồng” vì không lấy chồng, không có con có nghĩa là vô trách nhiệm trước xã hội. Do dân số giảm liên tục, chính phủ Nhật đã dành hẳn 1,5 tỷ đô la cho chương trình khuyến khích sinh đẻ.
Cô Shihori, 25 tuổi, nói:” tôi hiểu phản ứng của xã hội, nhưng dù sao tới đây vẫn chưa muốn lấy chồng vì bởi lẽ người phụ nữ Nhật sau khi có gia đình phải nghỉ đi làm để lo chuyện nội trợ, nuôi dậy con cái và hoàn toàn sống dựa vào chồng. Chúng tôi muốn được như phụ nữ châu u hoặc Hoa Kỳ, khi có con vẫn có thể đi làm.
Chào mừng quốc khánh Liên bang Nga (12/06)
Quan hệ Việt – Nga nửa thế kỷ qua
Nhân dịp quốc khánh Liên bang Nga (12/6) chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ, trao đổi với ngài Pete Tsvetov- trưởng đại diện trung tâm hợp tác quốc tế khoa học và văn hóa Nga về mối quan hệ giữa hai nước trong nửa thế kỷ qua cũng như triển vọng phát triển trên mọi lĩnh vực: kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội…. đặc biệt là vấn đề về du lịch.
Trong những năm 1950- 1970, ở Việt Nam có nhiều người biết về Liên bang Nga và ngược lại, nhưng chỉ sau khi thiết lập mối quan hệ thì hai nước mới thực sự mở rộng quan hệ trên mọi lĩnh vực. Đặc biệt hiện nay, khi hai nước cùng chuyển sang cơ chế thị trường thì sự hợp tác càng được đẩy mạnh. Thành tựu lớn nhất trong quan hệ hợp tác là đảng, chính phủ và nhân dân hai nước luôn sát cánh bên nhau thể hiện như: các nhà máy thủy điên Hòa Bình, Yaly, Hàm Thuận – Đa Mi, nhà máy lọc dầu Dung Quất… đã và đang được xây dựng. Tiếp tục hợp tác trong công nghiệp khai thác than, khoáng sản, chế tạo máy, hóa chất, xây dựng, giao thông…Ở Việt Nam hiện nay có gần 30 xí nghiệp liên doanh với tổng số vốn đầu tư là 120 triệu usd. Trên lãnh thổ Nga có hơn 300 công ty của người Việt Nam đang hoạt động.
Ông Tsvetov cho biết: những năm gần đây quan hệ ngoại giao giữa các đoàn đại biểu cấp cao liên tục hơn, đặc biệt về văn hóa.
Khi bàn về vấn đề du lịch, ông Pete Tsvetov nhận xét theo thực tế, số lượng người giao lưu giữa hai nước là chưa thỏa đáng, chủ yếu là du học và làm việc, còn lượng người đi du lịch thì quả là đáng buồn. Một số nguyên nhân chính mà ông Pete Tsvetov đưa ra là: thứ nhất hai nước có khoảng cách xa về địa lý. Đối với khách du lịch Nga chi phí cho một chuyến đi sang Việt Nam tương đương với chi phí từ Nga sang Ý, Ba Lan. Đối với người Việt Nam cũng vậy, kinh phí đi du lịch sang Nga còn cao hơn sang Thái Lan, Singapore…. Thứ hai là do đầu tư và sức hút của ngành “công nghiệp không khói” chưa đủ mạnh. Chẳng hạn khi so sánh giữa Việt Nam và Thái Lan, thì điều kiện tự nhiên, khí hậu hai nước là tương đương nhau. Vậy thì tại sao du lịch Thái Lan lại thu hút được khách Nga hơn? Khách sạn Thái Lan nếu so về quy mô ngang nhau và rẻ hơn. Thứ ba là đội ngũ hướng dẫn viên du lịch dường như chưa được trang bị đầy đủ lắm về kiến thức lịch sử, địa lý. Nguyên nhân cuối cùng là vấn đề quảng cáo. Do chưa đẩy mạnh nên một số người Nga nghĩ rằng: Việt Nam vẫn như thời kỳ sau chiến tranh, vẫn còn nghèo, vẫn còn thiếu thốn nhiều mặt. Vì vậy mà hiện nay để thu hút được lượng du khách du lịch nước ngoài nói chung, Việt Nam vẫn phải đẩy mạnh khâu tuyên truyền quảng cáo , mà hình thức khả thi nhất theo ông Pete Tsvetos là ngành du lịch Việt Nam mời các phóng viên báo truyền hình của các nước cùng tham gia hợp tác. Vì không gì hiệu quả bằng người của họ tuyên truyền đến nhân dân họ.
Ban quốc tế- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2000

Đôi điều cảm thụ

Thật hạnh phúc cho người làm báo là Bác Hồ đã dùng từ nhân xưng hô mình khi tiếp xúc, trò chuyện với báo giới, những người hậu sinh của Bác. Bởi như lời Bác nói, Bác là người : có nhiều duyên nợ với báo chí”.
Lịch sử tôn vinh Hồ Chí Minh là Anh hùng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới, cũng chính Người đã sáng lập nền báo chí cách mạng Việt Nam, khởi nguồn cách đây bảy chục năm có lẻ (21/ 6/ 1925).
Cách viết của Bác Hồ – Đôi điều cảm thụ. Nhân ngày báo chí Việt Nam (21/ 6), đọc lại tuyển tập các bài báo của Bác hẳn là một việc rất bổ ích để nghiệp báo càng thêm sáng.
Riêng tôi trong dịp đọc lại này đã chú ý nhiều hơn đến đoạn hồi ức của Bác mà hồi còn trai trẻ, tôi chỉ đọc lướt qua.
– Khi mình đi qua Liên Xô – lời Bác kể – đồng chí X phóng viên tờ Tiếng còi, bảo mình viết bài và dặn phải viết sự thật; Việc đó ai làm, ở đâu, ngày tháng năm nào v.v… và phải viết ngắn gọn. Cách đấy mấy năm mình trở lại Liên Xô. X lại bảo: “Chớ viết khô khan quá”, phải viết cho văn chương. Vì ngày trước khác, người đọc báo chỉ muốn biết những sự thật. Còn bây giờ thì khác, sinh hoạt đã cao hơn, người ta thấy hay, thấy văn chương mới thích đọc (Bài nói của Bác tại Đại hội II HNBVN, 1959). Lần đầu tiên Bác viết bài cho báo Tiếng còi vào năm 1924. Cuối năm đó, Bác từ Mát – xcơ – va về tới Quảng Châu. Đến 1927 Bác lại sang Mát – xcơ – va. Chỉ có ba năm ngắn ngủi vậy mà đòi hỏi của bạn đọc khác hẳn! Khác đến mức nếu viết thư trước thì bạn đọc sẽ lắc đầu, chê từ vựng nghèo nàn, văn phòng đơn điệu, khô khan, không có gì hay lạ.
Thế mới hay khi mức sống cũng cao hơn thì con người cũng đâm khó tính, sành sỏi hơn trong việc “ẩm thực” (vật chất lẫn tinh thần).
Cách viết không chút “dẩm ớt”, rặt “chém to kho mặn” trở nên cũ kỹ, không còn sức hấp dẫn. Bạn đọc thờ ơ với những bái báo đúc khuôn, cộc lốc, khô như ngói, chỉ trả lời bằng lối văn báo cáo một cách đơn giản mấy câu hỏi sơ đẳng; ai làm? ở đâu? Ngày, tháng, năm nào? … Bạn đọc đâu chỉ cần biết sự kiện, mà còn đòi hỏi cao hơn: một cách nhìn riêng, một cách hiểu độc đáo, tầm tư duy và tài nghệ văn chương của tác giả – văn biểu cảm, văn nghị luận.
Từ dạo Bác Hồ viết báo Tiếng còi đến hay, hơn bảy chục năm đã trôi qua. Bộ mặt hành tinh có biết bao sự thay đổi! Nhờ các phương tiện giao thông cao tốc và mạng lưới truyền thanh, truyền hình bằng kỹ thuật điện toán, vệ tinh, các khoảng cách dường như bi rút ngắn. Bây giờ, từ giường ngủ qua máy thu hình ta có thể ngay lập tức thì theo dõi những biến cố khắp trái đất, kể cả các thiên thể trong bao la vũ trụ.
Ngày nay, công chúng – đối tượng phục vụ của người làm báo chúng ta đã khác trước về chất. Cả nước có hàng chục triệu học sinh phổ thông, hơn nữa triệu người có bằng đại học, ngót vạn người đạt học vị tiến sĩ, số giáo sư đã vượt con số ngàn.
Viết như thế nào để lọt “mắt xanh” các “thượng đế” này, để họ khỏi nhíu mày, cười tủm tỉm, quả không dễ!
Có đồng chí hỏi kinh nghiệm làm báo của Bác. Kinh nghiệm của Bác Hồ là kinh nghiệm ngược. Bác học viết báo Pháp rồi học viết báo Trung Quốc, rồi sau mới học viết báo Việt Nam (Bài nói của Bác tại Đại hội II HNBVN, 1959).
Nhiều bài báo của Bác thật chất phác, nôm na, người mới học xong “I, tờ” cũng hiểu. Đó là những bài Bác viết cho đồng bào ta đọc trong những ngày đầu Cách mạng Tháng 8, khi trình độ học vấn của số đông còn rất thấp. Song Bác Hồ không chỉ viết những bài nôm na, thật như đếm. Giờ đây nếu chịu khó ngồi đọc Hồ Chí Minh toàn tập (tập 1, 1920 – 1925 – Nhà xuất bản Sự thật 1980) ta sẽ bắt gặp nhiều bài báo ký Nguyễn Ái Quốc rất bóng bẩy, tế nhị, thâm trầm: rất hay, rất lạ, rất văn chương. Và cũng chẳng thiếu những trường hợp Anh Nguyễn không ngần ngại dùng đến sức tưởng tượng, bay bồng của nhà thơ, những hư cấu táo bạo của tiểu thuyết gia, cũng như lối văn chặt chẽ, hàm súc của nhà bác học. Đó là những bài Bác đưa in ở các trung tâm văn hóa lớn như Pari, Mát – x-cơ- va, Rô – ma, Béc – lin dành cho các bạn đọc khó tính.
Cách viết (còn gọi là văn phong) của Bác mang dấu ấn riêng rất độc đáo. Đọc những bài báo của Bác ngày càng lại ngày, văn ta ngày thêm trong sáng.
Hợp tác vận chuyển hành khách trên sông Mê – K-ông
Sáu nước bao gồm Trung Quốc, Myanmar, Lào , Thái Lan, Campuchia và Việt Nam là những nước có chung dòng sông Mê – K-ông sẽ bắt đầu hợp tác đưa con sông này vào phục vụ hoạt động chuyên chở hành khách kể từ cuối tháng 6 này. Tổng chiều dài tuyến đường sông được khai thác sẽ là 886 km, bắt đầu từ cảng Simao thuộc tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) và kết thúc tại cảng Louang Prabang (Lào). Khai thông tuyến vận chuyển hành khách này sẽ mở ra nhiều triển vọng tốt đẹp cho ngành du lịch các nước trong vùng sông Mê – K-ông.
Việt Kiều tại Nga đầu tư xây dựng khu nghỉ mát ở Nha Trang
Một công ty của nhóm Việt kiều tại Liêng bang Nga có tên Công ty Đầu tư phát triển du lịch Rus – Invester đang lập dự án đầu tư xây dựng tổ hợp du lịch – nghỉ mát – an dưỡng tại thành phố biển Nha Trang. Tổ hợp này có tên gọi là khu nghỉ dưỡng nghỉ mát Nàng tiên cá rộng 39 ha, tổng vốn đầu tư cho dự án vào khoảng 15 triệu USD. Dự án sẽ được triển khai xây dựng vào cuối năm 2001 và hoàn thành sau 2 năm.
Hoàng Việt Hằng – Du lịch – Tổng cục Du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 25 (190) – Năm 2001

Một tặng phẩm quý giá

Lời nhận xét: “Nghệ thuật sân khấu chèo là tài sản độc đá, quý trọng kho tàng văn hóa của dân tộc Việt Nam”, của ông Jim Hoàng một Việt Kiều ở Mỹ, quả không ngoa chút nào. Từ bao đời nay, chiếu chèo Nam đã là món ăn tinh thần không thể thiếu được của người dân Nam Định, nhất là trong các dịp hội hè, đình đám, tế lễ, tết nhất, …
Nghệ thuật chèo đã phản ánh một cách tinh tế những sinh hoạt và tình yêu quê hương đất nước, tình làng nghĩa xóm, khát vọng hòa bình yêu chuộng tự do, công lý của dân tộc Việt Nam. Nghệ thuật chèo là thể loại ca kịch sân khấu truyền thống của Việt Nam có từ lâu trong dân gian bao gồm những cách: nói lối, hát, ngâm, vịnh, vỉa, múa có nhạc đệm… Bằng tài năng diễn xuất của diễn viên, tính thẩm mỹ, tính nghệ thuật trong sân khấu chèo cổ đã được thể hiện công phu và có chiều sâu trí tuệ. Người xem và diễn viên dễ dàng đồng cảm trong giao lưu nghệ thuật, chèo bằng những màn trình diễn giàu chất dân gian như vở Nhị độ mai, Nỗi oan Thị Kính; hay trong hát trống quân cò lả, múa hầu đồng, múa sênh tiền, …
Sức sống của chiếu chèo Nam đã được khẳng định ở trên sân khấu trong nước và quốc tế. Hy vọng chiếu chèo Nam sẽ là tặng phẩm quý giá cho du khách mỗi khi ghé thăm Nam Định.
Công viên văn hóa Tức Mặc là bức tranh thu nhỏ của phong cảnh thiên nhiên làng quê Nam Định. Nơi đây có cây đa, giếng nước, mái đình đã từ lâu hẳn in trong ký ức của mỗi người; và nó được các nhà thiết kế mỹ thuật nâng lên tầm nghệ thuật. Cây đa, giếng nước mái đình ấy thật sống động bên hàng cau sai quả soi bóng xuống hồ nước trong xanh, nơi có những con cá chép hồng bơi lội và hàng sỉ rủ những chùm rễ như tơ vương xuống mặt nước tạo nên sự thơ mộng đậm chất một chốn quê. Nơi đây đã họp tụ họp các loại cây quý hiếm tiêu biểu của mọi miền đất nước như dừa Nam Bộ, cọ Phú thọ, ban Tây Bắc…
Còn gì thú vị hơn khi giữa thành phố ồn ào Công Viên Văn hóa Tức Mặc cho chúng ta một không gian thơ mộng và tĩnh lặng.
Với các nhà nghiên cứu lịch sử dân tộc, Công viên Văn hóa Tức Mặc là một phần lịch sử mỹ thuật độc đáo được thể hiện từ vóc dáng ngôi nhà giả núi hình con hổ đến những hiện vật thời Lý – Trần có niên đại từ 700 đến 900 năm (như mặt đá chạm rồng, đồ đất nung, đồ gốm sứ, đồ gỗ…), những di vật thời Lê – Nguyễn (với những bức chạm gỗ tinh xảo như: Quan ghẹo gái”, “Thuyền cập bến”; “Dàn nhạc thủy tộc”) và nhiều hiện vật khai vật được trong ngôi mộ xác ướp của bà Phạm Thị Nguyên Chân, vợ Quận công Đặng Đình Tướng cách đây 300 năm ở Vân Cát (Vụ Bản) …
Với tiềm năng sẵn có được trình diễn công phu, Công viên Văn hóa Tức Mặc hiện đang trở thành địa chỉ du lịch lý thú của thành Nam.
Nằm ở cuối đường Trần Hưng Đạo thành phố Nam Định, Công viên Văn hóa
– địa chỉ du lịch lý thú.
Trên đỉnh Bà Nà
Bà Nà nằm ở huyện Hòa Vang, tỉnh Quảng Nam, Cách thành phố Đà Nẵng 40 km về phía Tây Bắc. Đỉnh núi trải rộng như một cao nguyên nho nhỏ với khung cảnh tuyệt vời. Những ngày trời quang, du khách có thể ngắm toàn cảnh thành phố bên bờ sông hàn, có thể thấy rõ bán đảo Sơn Trà với bãi biển trải dài, xa hơn nữa là dòng Thu Bồn uốn lượn quanh những cánh đồng trù phú. Dưới chân núi là dòng suối Mơ 9 tàng, với làn nước trong xanh, mát lạnh đủ xua tan cái nóng bức sau một đoạn đường vất vả cho du khách.
Bà Nà còn hấp dẫn bởi cánh rừng nguyên sinh đại ngàn, những đồi thông xanh ngắt tuyệt dẹp. Du khách có thể ở lại trong những căn nhà được xây theo mô típ của nhà rông Tây Nguyên, cũng có thể căng lều bạc để nghỉ.
Nếu muốn tham gia chương trình này, bạn hãy liên lạc với công ty Thương mại – lữ hành quốc tế Green tour, 24 – Phương Mai – Hà Nội. Hoặc Trung tâm Du lịch lữ hành Phương Nam, số 1 Chùa Bộc, Hà Nội, ĐT: 04. 5743047. Giá trọn gói mỗi khách/ tour 6 ngày (Hà Nội – Huế – Đà Nẵng – Quảng Nam) là 1.320.000 đồng.
Vùng du lịch Đồng Hỷ, Võ Nhai với đặc điểm có nhiều hang động sẽ được đầu tư xây dựng để phát triển du lịch thể thao, vui chơi, giải trí, nghiên cứu hang động, lâm sinh, du lịch văn hóa các dân tộc … và như vậy du lịch Thái Nguyên sẽ rất “cất cánh” bởi chính tài nguyên thiên nhiên phong phú, đa dạng của mình.
Diệp Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001