Có một xóm tình… – phần 2

“Rừng” ra đời từ giữa năm 80 và vì nhiều lý do khác nhau, vẫn chỉ là ốc đảo trong lời đồn đại. Đầu những năm 90, kinh tế khá dần, tình nhân, từ chíp hôi đến sồn sồn, cưỡi xe đời mới phóng veo veo đã “kén cá chọn canh”… “Rừng” quá tải!. Ngay lập tức, trên con đường ấy, mọc thêm “Sao Đêm”, “Sao Mai”, “Biển Nhớ”. Quán mọc thêm nhưng không đủ cung cầu. Bãi biển ngút ngàn dương liễu từ Mỹ Khê đến Bắc Mỹ An đâu đâu cũng gặp lứa đôi tình tự. Dịch vụ, cho thuê chiếu phát sinh, biển lúc cồn cào như đói, lúc rì rào như thở nhưng lại lắm nhiễu nhương – không gặp đám con nít ranh quấy rầy thì cũng liên tục bị mời mọc mua hàng rong lúc đang mùi mẫn (chưa kể bị lưu manh xin đểu hay dỡ trò mất dạy). Nắm bắt được tâm lý khát khao khôn cùng là được yên ổn, thỏa chí tang bồng của các kẻ yêu đương, xóm trại hình thành. Chưa đầy vài tháng, đoạn đường mấy trăm mét, nguyên là khu tập thể của một đơn vị xây lắp (bây giờ là tổ 31B và 54 thuộc khu vực Mỹ Đa Đông, phường Bắc Mỹ An) rộ lên vài chục cái trại. Ban ngày, nơi đây được xem là phố hưu, vắng vẻ, trong lành và nghiêm túc. Khi tia nắng hoàn hoan cuối cùng vừa giã biệt chân trời phía tây, hộp đèn đã được đem ra, treo tòng teng trước cổng các ngôi nhà đỏ đỏ xanh xanh, rạng rỡ màu tình. Không chỉ có màu mà còn có mùi. Mùi tình cứ rừng rực trên bảng hiệu. Từ đường Ngũ Hành Sơn rẽ xuống, sẽ gặp ngay cái hộp đèn “Cà phê vường mi mi”. Qua khỏi “Mi” sẽ đến Ngọc Lan, qua Ngọc Lan sẽ đến Hương Đêm… rồi, dài dằng dặc những Nam Dương, Hoàng Mi, Hoa Mai, ước Hẹn, Nụ Hồng, Vườn Hồng, Hồng Ngọc, Trúc Viên, Biển Nhớ, Anh Vũ, Thảo Lan Viên, Điểm Hẹn, Thảo Nguyên, Trung Dương, Thủy Tiên, Tình Nhớ, Tình Lặng… rực rực, rực rực trong mắt những kẻ đi tìm chỗ yêu nhau khác nào lửa trong đêm Nam Cực. Nườm nượp, nườm nượp hết cặp kia, không biết mệt mỏi chán chê, ra vào xóm trại từ lúc trời chạng vạng nhà nhem cho đến khi phố phường vắng hoe, nhà nhà im ỉm.
Trong trại
Cô bé thực tập sinh sắp rời trường Đại học đồng ý giúp tôi đi trại để lấy tư liệu cho bài viết với các cam kết bất di bất dịch. Để cô gái yên tâm, tôi thề rằng mình sẽ vững như Đường Tăng và trong sáng như Tể tướng lưng gù. Bỏ qua không dưới chục đóm đèn pin mời gọi, như một kẻ đi trại thâm niên, tôi rà rà đáp xe vào sân một trại đã có mười mấy xe khác sắp hàng. Anh chị dùng gì? Một thanh niên săm soi chiếc đèn pin trên tay hỏi, sau khi đã chìa cho tôi cái vé giữ xe. Chanh, chanh nóng nhưng một ly thôi, vào đây cần gì uống nhiều tôi giả lả. Thanh niên nhìn tôi cười, cái cười đầy hiểu ý và đầy cảm thông. Cầm cái đèn pin đỏ như đom đóm đực mở đường, quanh co qua mấy lối đi rậm hơn cả rừng hoang, anh thanh niên vén một túm cây, lia đèn vào bên trong. Anh chị vô đi sau một lúc định thần mà vẫn không quen với bóng tối, chúng tôi cùng quờ quạng ngồi lọt thỏm xuống cái ghế bố. Thừa nhận đây là kiểu ghế đặc biệt nó khiến hai người cứ phải sát vào nhau trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, hết sức tiện lợi. Chừng mười phút, thanh niên cầm đèn quay lại, gõ lọc cọc lên cây cột ngoài lối đi, chìa vào trong ly nước chanh. Tôi ngỏ ý xin thêm cây hương muỗi, anh ta bảo: Yên tâm, anh chị cứ thoải mái, em đã xịt thuốc hồi chiều. Ô chuồng của chúng tôi nằm giữa nhiều ô khác.
Dương Thanh Tùng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.