Có một xóm tình… – phần 3

Nhạc khi ỉ ôi não nuột, khi rền rĩ mơ màng, lúc lại bất thần ưỡn lên vài bản tráng ca tình ái to hết cỡ cũng không thể khỏa lấp các âm thanh đặc trưng của sự hú hí, cứ lúc rúc, rột roạt, thều thào bốn xung quanh. Trong cái không gian này, tôi hiểu, đến tiên nữ cũng phải cúi đầu làm nô lệ, cứ gì mấy cô bé măng tơ đang ngỡ ngàng trước bể tình lai láng.
Thay lời kết
Có trại thì có chuồng. Nhiều chuồng làm nên trại và nhiều trại làm nên cái xóm tình xóm tình Đà Nẵng đã vanh danh. Tuy nhiên, trong chừng mực nào đó, vẫn chưa thể xem hiện tượng yêu nhau trong chuồng trong trai này như một thứ tẹ nạn cần xóa bỏ bằng các biện pháp mạnh. Đã có một thời gian rất dài, chúng ta lơ là chuyện tạo ra sân chơi trong sạch, nghiêm túc, định hướng nhân cách và tôn trọng nhân sinh quan của giới trẻ trước ngưỡng cửa hôn nhân. Và cũng đã có một thời gian rất dài, chúng ta chỉ áp đặt cực đoan những định biến tiền hôn nhân lên hành vi của giới trẻ mà quên rằng cùng với sự mở cửa, giao lưu… họ là những người tiếp thu nhanh nhất, nhạy cảm nhất chuyên yêu đương ngoại nhập. Nhiều nước, trai gái có thể hôn nhau chỗ đông người. Còn ở ta nơi công cộng vẫn, vẫn gặp các cậu ấm, thậm chí cả cô chiêu công khai (xin được dùng từ lịch sử) “đi toa lét” trong khi ấy thì cái hôn sạch sẽ thiêng liêng lại phải dấu diếm âm thầm trong bóng tối. Vấn nạn có lẽ ở chỗ này bởi bóng tối luôn đồng lõa với các trò vượt cái hôn trao gửi tình áy mà thượng đế hào phóng ban tặng nhân loại như hào phóng ban tặng môn thể thao bóng đá. 5 nghìn đồng một ly nước bất kể chanh hay cà phê… còn nếu uống 2 ly chỉ tốn có 8 nghìn đồng. Với cái giá quà bèo, so với thuê phòng khách sạn ấy, một cặp nam nữ chưa biết làm gì ra tiền, mỗi tuần cũng có thể ghé xóm trại đôi lần. Không là tệ nạn nhưng trại tình, xóm tình mặc nhiên là vấn nạn. Vấn nạn không chỉ dừng ở chỗ lớp trẻ yêu nhau đánh mất nhân cách khi bỏ tiền mua bóng tối hay có rất nhiều cặp nam nữ chở nhau đến trại đang ở dưới tuổi vị thành niên… Một chiều trên biển Bắc Mỹ An, tôi gặp nhóm du khách mũi lõ mắt xanh háo hức hỏi thăm lối về xóm tình. Không phải Pataya của Thái Lan hay sao Paulo của Brazil… nhưng biết đâu, xóm tình Đà Nẵng lại chẳng là một địa chỉ đáng phấn khích theo chân các du khách kia, khi trở về cố quốc. Đà Nẵng tháng 6 năm 1999.
Dương Thanh Tùng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.