Du lịch nông thôn, một tiềm năng cần khai thác ở Huế

Từ lâu, đi dã ngoại ở các vùng nông thôn, khám phá những khung cảnh thơ mộng của làng quê đã là một thú vui không thể thiếu được của thanh thiếu niên Huế. Với khách nước ngoài, họ không chỉ đi du lịch theo tour đã định sẵn mà còn tự mình thuê các phương tiện để tìm hiểu thêm phong tục tập quán địa phương. Hầu hết các huyện của Thừa Thiên Huế đều có những địa điểm du lịch đặc sắc. Một số huyện tiêu biểu như: Phú Lộc, Phong Điền, A Lưới… có phong cảnh thiên nhiên rất thuận tiện cho du lịch sinh thái, những cuộc picnic, cắm trại và giúp cho những du khách muốn đắm mình trong khung cảnh hoang dã của tự nhiên. Bên cạnh một số địa danh đã được đưa vào các tour du lịch như: Bạch Mã, Lăng Cô (Phú Lộc), suối nước nóng (Phong Điền)… Còn lại rất nhiều xã của các huyện có khung cảnh thiên nhiên rất đẹp nhưng ít người biết tới.

Trong hai đợt Festival tại Huế vừa qua, nhiều tour du lịch sinh thái mới đã thu hút rất đông khách tham quan. Khung cảnh làng quê với những người nông dân làm những công việc đồng áng quen thuộc, chợ quê, nhà vườn… đã trở thành những nơi hấp dẫn du khách. Phát triển nền kinh tế địa phương mình bằng du lịch cũng là mong ước chung của người dân và cán bộ ở nhiều địa phương. Ông Phạm Hữu Hậu – Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Phú Thanh (Phú Vang) tâm sự: “Xã tôi rất có tiềm năng về du lịch, những địa điểm như: cồn Bồng Lai nằm trên Sông Hương, các nhà rường ở làng Quy Lai… nếu có tiền đầu tư sẽ thành những địa điểm du lịch tốt”. Xã Quảng Thành, huyện Quảng Điền đã từng có dự kiến hình thành một tour du lịch đường thủy. Du khách sau khi tham quan các danh lam thắng cảnh ở thành phố Huế sẽ được du lịch tiếp bằng thuyền nhỏ dọc theo sông Hương ghé thăm làng rau Thành Trung, các cảnh đẹp khác và thưởng thức đặc sản của vùng quê Quảng Thành. Anh Đào Lý – Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã cho biết: do không có kinh phí và chưa tìm được đối tác nên dự kiến trên chưa trở thành hiện thực. Nếu làm được việc này, chắc chắn sẽ tạo ra một động lực thúc đẩy nền kinh tế địa phương phát triển. Huế có rất nhiều làng nghề truyền thống và các lễ hội dân gian nổi tiếng như: Phường đúc, làng gốm Phước Tích, lễ hội cầu ngự, hội vật… Việc phục hồi và phát triển các làng nghề, lễ hội này đã được tổ chức tốt trong những năm gần đây. Nếu trong tương lai những người làm du lịch biết kết gắn các lễ hội, các làng nghề thành một trục văn hóa diễn ra trên một không gian rộng và liên tục sẽ tạo ra một chương trình du lịch mới đầy sức sáng tạo và quyến rũ, tạo tiền đề tốt cho việc phát triển du lịch ở làng quê.
Khó khăn lớn nhất để việc phát triển du lịch nông thôn tại Thừa Thiên Huế hiện nay là vấn đề kinh phí. Nguồn kinh phí của xã, của huyện không đủ để đầu tư phát triển những nơi có tiềm năng du lịch thành những khu du lịch nổi tiếng. Bên cạnh đó, cũng cần có sự quan tâm của các cấp, ngành có liên quan. Bởi lẽ, phát triển du lịch là một việc tốt, nhưng bên cạnh đó cũng sẽ nảy sinh nhiều vấn đề tiêu cực nếu không giải quyết triệt để sẽ gây ra tác hại xấu mà kiểu du lịch tự phát tại một số địa phương trong thời gian qua là một minh chứng. Hậu quả là cảnh quan, môi trường ở những nơi này rất dễ bị phá hủy… Vì thế, việc hình thành những tour du lịch mới về vùng nông thôn, phát triển tiềm năng du lịch sẵn có ở nhiều vùng quê ở Thừa Thiên Huế là điều nên làm. Tuy nhiên, cũng cần phải chú ý đến việc xây dựng và phát triển sao cho thật khoa học, phù hợp với thực tế của địa phương đó.
Đoàn Ngự Bình –Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội – năm 30 (299) 2003