Du lịch qua những trang văn

Hạ Long

Theo Đại Nam nhất thống chí, trước đây núi có tên là Truyền Đăng, Núi như người lính gác vùng Đông Bắc của Tổ quốc. Khi biên cương có giặc, trên đỉnh núi cháy lên ngọn lửa để truyền tin. Rồi đến khi nhà vua Lê Thánh Tông (1442-1497) và sau đó là An Đô vương Trịnh Cương (1686-1730) đề thơ lên vách núi, núi Truyền Đăng được gọi là núi Bài Thơ. Cả hai bài thơ vẫn còn ở phía đông nam núi, nơi cá vách đá cao, sáng và dáng mềm mại.

Vua Lê Thánh Tông viết:

“Nhận nước trăm sông sóng cuộc đầy

Núi bày cờ thế biếc liền mây

Xưa theo người khác luôn bền chí

Giờ đã tung hoành một chớp tay

Để chủ điệp trùng quân hổ mạnh

Hải Đông đã tắt khói lang bay

Trời Nam muôn thuở non sông vững

Là lúc dùng văn dựng nước này”

Trịnh Cương viết:

Mênh mông sông tụ triều lên

Núi in bóng nước, nước in bóng trời

Bàn tay tạo hóa tuyệt vời

Thần kỳ nhuần thấm lòng người bấy nay

Giặc Nguyên xưa bắt ở đây

Giờ hoa xuân nở hương bay quanh người

Cuộc chơi ai cũng vui cười

Các quan ca tụng biển trời lặng trong”

Hai bài thơ trên vách đá của hai vị quân vương Lê Thánh Tông và Trịnh Cương mới được mọi người tìm tới và trở thành điểm du lịch. Năm 1986, nhà Thờ Trần Nhuận Minh và nghệ sĩ nhiếp ảnh Hào Minh đồng thời phát hiện được vị trí hai bài thơ bị bức tường nhà bếp của một nhà dân che lấp. Từ năm 1993 hai bài thơ trên vách đá đã có được một không gian xứng đáng để du khách tới chiêm ngưỡng. Ngày 29-3-1988, nhân 520 năm ngày Lê Thánh Tông để thơ lên núi Bài Thơ, Hội Văn nghệ Quảng Ninh đã tổ chức Ngày thơ Quảng Ninh lần thứ nhất. Khi ấy mọi người phải đi tàu thủy mới sang được phía đông nam núi Bài Thơ để dâng hương. Này thì dễ dàng,  một chiếc cầu nhỏ bám theo sườn núi dẫn tới núi Bài Thơ. Ngoài ngày thơ hàng năm 29-3, ở Quảng Ninh còn có Câu lạc bộ thơ Lê Thánh Tông… Rất nhiều đơn vị, cửa hàng đã lấy tên là Bài Thơ: công ty Bài Thơ, Bài Thơ Shop, tầu Bài Thơ, nhà hàng Bài Thơ,… Bài Thơ là địa danh tự hào của người dân Hạ Long.

Hoa thủy tiên

Từ trong trắng nõn

lá ngọc vươn dài

từ giấc thiên tai

mở xòe cánh trắng

Hương trời, hương đất

đẫm trong chén vàng

người ơi nồng nàn

giấu vào nấm nhụy

Mai này trắng tóc

thành rễ thủy tiên

chìm trong lặng lẽ

một miền xuân riêng

Chợ tết vùng cao!

Đi chợ mà như đi Hội ấy

Váy Lanh xèo bước, ô cầm tay

Đàn ngựa thồ hàng kêu lóc cóc

Tiếng khèn réo rắt giữa mây bay!

Người lớn, trẻ em, cùng xuống Chợ

Bản vắng về đây mua cái đông

Rượu ngô, thắng cô, tan sương lạnh

Nâng bát mời nhau, bếp lửa hồng!

Tôi ngỡ lạc vào miền đất lạ

Giữa màu lam tím, núi giăng thành

Hoa văn bí ẩn bao màu sắc

Nụ cười em thắm giữa lá xanh!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.