Dưỡng sinh nghề một vốn bốn lời – Phần 2

Có thầy dạy truyền tâm công không thu tiền, chỉ phải mua mấy tờ tài liệu phô tô giá tới 60 nghìn đồng và 25 nghìn đồng chưa kể tiền liên hoan cuối khóa học. Võ sư dưỡng sinh được ai công nhận! Không ai cả. Họ đều tự phong. Nếu đi về vài xã, cách Hà Nội hơn chục km mét, nhiều người biết đến ông N.V.C (ở Gia Lâm) chuyên đi dạy các địa phương, chỉ 30 ngày tập thiền, bán sách, băng, truyền vài câu chỉ dẫn rồi lại chạy sang các xã khác. Không hiểu vị này lấy đâu ra giấy phép hành nghề? Các trung tâm Thể dục thể thao quận, huyện có biết không? Nhiều vị phụ trách Thể dục thể thao không biết rõ vấn đề cần quản lý mà chỉ biết là dạy không thu tiền ít ngày mà đem lại sức khỏe cho người tập là làm ngay! Họ chưa biết đến hạu quả phản tác dụng của nó. Dưỡng sinh ư? Ít ra đã có vài trường hợp bị tẩu hỏa nhập ma, thần kinh khôn ổn định, mất trí nhớ do tập luyện sai phương pháp hoặc bị ám thị. Lúc đó lại phải nhờ đến các bác sĩ đông y hay các cao đồ võ lâm cứu giúp. “Kinh doanh dưỡng sinh” nghe có vẻ hơi nặng nề, nhưng thực sự điều đó đã và đang diễn ra đều đặn. Có trung tâm còn dạy dưỡng sinh cho cả sinh viên theo chương trình thực nghiệm. Đem vài trăm sinh viên – Đại học Dân lập ra thí nghiệm khi mà môn thể dục dưỡng sinh đó chưa được ngành dọc là Liên đoàn võ thuật cổ truyền Ủy ban Thể dục thể thao đánh giá và cho phép. Đây là câu hỏi dành cho môn giáo dục thể chất ngành giáo dục. Trung tâm dưỡng sinh một năm dạy vài khóa sinh viên, giáo viên còn thiếu nhưng số tiền thu không phải là nhỏ tính theo số tiết nội khóa theo hợp đồng. Với vài chiêu, 18 động tác, bảo là võ thì không phải, dưỡng sinh thi còn thực nghiệm nghe có vẻ mập mờ? Có lần tôi đọc cuốn “Thái cực quyền…” tác giả cho dòng họ tới 600 năm cổ truyền khi mà Thái cực quyền chưa kịp sang Việt Nam? Chắc do yếu tố huyền bí này mà đệ tử của thầy rất đông. Thật phục sát đất chiêu tiếp thị này! Dưỡng sinh là phương pháp khoa học chứ không phải là làm phép, tu luyện đạt đạo, ai cũng có thể tập luyện để nâng cao sức khỏe, song tìm chọn phương pháp là rất quan trọng. Vì vậy rất cần sự tư vấn của những người hiểu biết dưỡng sinh, cán bộ Thể dục thể thao. Còn vấn đề quản lý các môn dưỡng sinh cũng cần giao tiếp cho Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam, LĐVT các thành phố, chi hội quận, huyện theo đúng chức năng thể thao võ thuật. Dù rằng, dưỡng sinh nhiều môn cần nghiên cứu thực nghiệm, nhưng không thể tràn lan. Mặt khác cần có các văn bản quản lý thể dục dưỡng sinh chặt chẽ (nằm trong tầm tay của Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam), không nên để thị trường dưỡng sinh trôi nổi, ảnh hưởng tới sức khỏe của mọi người và muốn thu tiền bao nhiêu của môn sinh cũng được.
Nguyễn Văn Long -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (4(108))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.