Khi chiếc bánh bị chia phần

Khi khách hàng không được làm “thượng đế”
Từ khi xuất hiện đến nay, các hãng taxi thường áp dụng giá cước mà những ai có nhu cầu sử dụng phải nghiến răng chịu đựng. Và không phải ai ngồi taxi là được phục vụ tốt nhất.
Những điều bực mình lâu nay của các thượng đế đi taxi là luôn luôn thua thiệt mỗi khi tính giá cước. Bảng tính giá cước thường là từ 14.000 đồng – 15.000 đồng/ 2km đầu, từ km thứ ba trở đi từ 6.000 đồng – 7.500 đồng/ km, nhưng thông thường, các tài xế thường làm tròn số, nhiều khi còn mè nheo xin thêm tiền của khách. Khách hàng chí có sự lựa chọn về các hãng xe chứ không được chọn lựa chọn loại xe nào giá rẻ mà chất lượng phục vụ tốt. Nghĩa là giữa các công ty taxi không có sự cạnh tranh về giá, mà độc quyền bắt các “thượng đế” phải dùng một loại dịch vụ mà Hiệp hội taxi và các công ty taxi “vừa đá bóng, vừa thổi còi”.
Hiệp hội taxi được thành lập, ngoài việc để đạt kiến nghị lên các cơ quan chức năng còn kiếm việc quy định giá cước cho các hãng taxi nên các thành viên trong Hiệp hội cứ thế mà “trấn lột” khách. Các vũ trường, khách sạn là nơi béo bở cho hoạt động của các hãng taxi. Nhiều hãng taxi cho tiền nhân viên lễ tân để khi có khách thì gọi xe của hãng mình. Bởi vậy, mỗi hãng đều quản lý một lãnh địa riêng. Việc độc quyền, lộn xộn về giá cũng như tùy tiện trong phục vụ khách của các hãng taxi bị phá vỡ khi V – taxi của Công ty Tân Hoàng Minh tiến ra Bắc và khai trương đội xe taxi với giá rẻ, chất lượng phục vụ chu đáo. Không những vậy, Công ty còn tính cước chi tiết trên từng trăm mét (3.000 đồng/ 500m đầu, 600 đ/ 100m tiếp theo, từ 11 km trở đi là 2.500 đồng/ km), tức là khách đi xe được giảm phần nào cước phí trong 2 km đầu và tính đúng giá cước chi tiết chứ chưa hẳn đã được giảm giá trong mặt bằng giá taxi nói chung. Nhưng dù sao, đây cũng là một tín hiệu đáng mừng cho các “thượng đế”, và sự phục vụ cũng như cách tính cước của công ty đã được nhân dân thủ đô ủng hộ.
Cuộc chiến giảm giá đã bắt đầu?
Chị Lê Mai Nga – Cán bộ Công ty Tân Hoàng Minh cho biết: “Lâu nay, các hãng taxi luôn bắt ép về giá cả và không sồng phẳng trong việc tính cước cho khách. Công ty chúng tôi tính tiền cho khách chi tiết hơn để khách không bị thiệt thòi. Chúng tôi cũng là doanh nghiệp đầu tiên rời khỏi Hiệp hội taxi Thành phố Hồ Chí Minh và giảm giá cước thấp hơn quy định của Hiệp hội. Chúng tôi, không chấp nhận một tổ chức kinh doanh hoạt động theo kiểu trói buộc kìm hãm sự phát triển. Điều này khiến công ty nào muốn cạnh tranh giảm giá để thu hút khách thì phải ra khỏi Hiệp hội”.
Chính quan điểm này đã khiến cho các hãng taxi ở Hà Nội giật mình nhìn lại, như thấy chiếc “bánh” béo bở bị người khác lấy mất mới bừng tỉnh và vội cùng giảm giá cước để lấy lại thị phần và uy tín. Một số hãng tính cước 1,5 km đầu từ 10.000 đồng – 12.000 đồng, từ km thứ 3 từ 5.500 đồng – 6.500 đồng/ km và càng đi xa thì giá chỉ còn từ 2.500 đồng – 4.000 đ/ km. Một số hãng khác lại áp dụng giảm giá theo kiểu riêng như taxi Minh Đức, 2 km đầu vẫn là 14.000 đồng, từ km thứ 3 là 6.000 đồng nhưng giảm 15% tổng số tiền cả chuyến. Còn hãng taxi 52 thì lại học theo kiểu tính cước của V – taxi nhưng hơi khác một chút: 1,5 km đầu là 12.000 đồng, 100 m tiếp theo là 600 đồng, từ km thứ 3 trở đi là 1.300 đồng/ 200m. Chỉ trong vòng chưa đầy chục ngày giảm giá, các “thượng đế” đã được các hãng taxi đứng ngoài cuộc như taxi Mai Linh, taxi Thủ Đô với việc giữ nguyên giá. Liệu đến bao giờ “cuộc chiến” để cuộc đua giảm giá trở nên quyết liệt hơn?
Để tìm hiểu phản ứng trước việc các hãng đua nhau giảm giá này, chúng tôi gọi điện cho ông Bình – Chủ tịch Hiệp hội taxi Hà Nội nhưng ông Bình nhiều lẫn cáo bận không gặp. Tuy nhiên, việc các hãng taxi đua nhau giảm giá (trong đó có hãng của ông Bình) khiến cho quy định về giá của Hiệp hội chẳng còn giá trị.
Theo một số người đã từng đi xe taxi, dù taxi ở Hà Nội đang đua nhau giảm giá nhưng cước vẫn đắt hơn ở Thành phố Hồ Chí Minh nhiều, có lẽ do “cuộc chiến” giá cước taxi chỉ mới bắt đầu. Mong rằng thời gian tới, nhân dân Hà Nội sẽ được đi taxi chất lượng cao mà giá lại rẻ, phù hợp với túi tiền.
Phạm Huy An – Du lịch – Tổng cục Du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 36 (201) – Năm 2001