Làm gì để tồn tại

Từ những điều tai nghe…
Non Nước cách thành phố Đà Nẵng khoảng 15 cây số. Tại đây có núi Ngũ Hành Sơn, làng đá Non Nước, bãi tắm tốt, đồi cát mênh mông… nên đã được Công ty Du lịch Non Nước (Đà Nẵng) chọn làm khu Du lịch ngay từ những năm đầu giải phóng.
Trong kinh doanh, khu du lịch Non Nước đã có một thời vàng son! Mức lương tháng trung bình của một công nhân viên không dưới 1.000.000 đồng.
Ấy thế mà, đã nhiều năm qua hình ảnh khu Du lịch Non Nước gần như bị chìm trong quên lãng. Phòng ốc của khách sạn xuống cấp trầm trọng, nhiều dịch vụ ngưng hoạt động, một số cán bộ, nhân viên đã từng góp phần xây dựng khu du lịch đành phải ngậm ngùi ra đi vì đồng lương quá thấp.
Lý do gây thảm trạng là việc liên doanh với nước ngoài bất thành, mặc dầu hợp đồng đã ký kết.
Bỏ thì thương, vương thì tội! Nhưng bỏ làm sao được khi có một cơ ngơi lý tưởng như thế. Còn theo thì đâu phải là chuyện dễ làm! Niềm hăng say của mọi người thuở ban đầu khó mà tìm thấy lại, quan trọng hơn là kinh phí để cải tạo, lấy đâu ra?
… đến mắt thấy
Trên đường từ Hội An về Đà Nẵng, tôi ghé khu Du lịch Non Nước. Cảnh vật không mấy thay đổi, vẫn còn đượm màu phong sương! Tôi hỏi ông Phan Tấn Thiện, Giám đốc khu du lịch: Năm nay có gì khả quan hơn không? Công ty và Khu Du lịch có gì mới để chuẩn bị cho năm 2000?
Ông Thiện cười, phấn khởi: Hai tháng qua, doanh thu bằng cả sáu tháng cùng kỳ năm ngoái. Có ngày khách nằm cả ở hội trường, có lúc phải thương lượng với những phòng ngủ chung quanh vùng để khách có chỗ nghỉ.
Tôi hỏi: Nhưng phải có lý do, mới được như thế? Ở Đà Nẵng ít có khách sạn nào đạt nổi 50%?.
Lý do thì có nhiều. Trước hết là không thể kéo dài tình trạng “bi quan” thêm nữa và cũng không thế “nằm chờ sung rụng”. Bên Công ty và Khu Du lịch nhất trí là phải làm lại những công việc như từ đầu. Khách sạn ở đây chủ yếu là đón khách đoàn nên trước hết phải tiếp thị. Làm công việc này trong lúc các Công ty du lịch, lữ hành ở khắp nơi đã có một liên hệ ổn định với các khách sạn nên vô cùng khó khăn. Phòng ốc thì xuống cấp, trang thiết bị cũ kỹ, ngay đến cả các lối đi trước đây đều lát gạch, tráng xi măng nay đã có nhiều chỗ bị cát vùi mất dấu vết. Nhưng dù khó đến đâu thì cũng phải tu sửa lại. Từ lãnh đạo đến cán bộ, nhân viên chúng tôi quyết tâm từng bước vươn lên. Và chúng tôi đang triển khai mô hình: Khu nhà dã ngoại. Mô hình “Khu nhà dã ngoại” của chúng tôi sẽ là nơi đón những đoàn học sinh, sinh viên tại địa phương và cũng có thể ở từ các nơi xa đến.
Nói đến đây, ông Thiện mời tôi đi tham quan khu nhà vừa nói. Đây là những căn nhà mái lá, vách cót (phên), cao ráo cửa ngõ kín đáo, được dựng lên dưới những hàng phi lao. Bước vào trong, mỗi căn kê 5 giường (chõng) tre cá nhân, gối và chiếu sạch sẽ tươm tất, có phòng thay quần áo, có chum (lu) chứa nước ngọt, có quạt máy…
Tôi khen: lý tưởng đấy nhưng giá cho thuê một căn bao nhiêu một ngày đêm? So với giá thuê phòng trong khách sạn thì thế nào?
Mục đích đưa ra mô hình này là để đáp ứng cho những gia đình ở Đà Nẵng đến đây nghỉ cuối tuần hoặc từng nhóm thanh niên, học sinh, sinh viên đi dã ngoại. Do đó từ ngày đưa những căn nhà này vào hoạt động thì mới chỉ cho thuê ngày chứ chưa gặp trường hợp họ thuê đêm. Một ngày 70.000 đồng, tính ra mỗi giường chỉ 15.000 đồng. Trường hợp khách chỉ có vài ba người mà thuê một căn thì mình linh động, giá bình dân. Có những đoàn đến đây gặp khi hết phòng họ cũng thích những căn nhà này hơn là đi ở những khách sạn bên ngoài.
Ông Thiện chỉ tay về phía những đồi cát trước mặt, chỉ cách khoảng 100m, giới thiệu: Mấy biệt thự nho nhỏ trên đồi cát cũng thuộc Công ty Du lịch Non Nước. Tiện nghi đầy đủ như ở phòng loại sang. Khách ngoại quốc thích lắm vì được sống biệt lập, giá thuê lại rẻ, khung cảnh thơ mộng, thoải mái. Suốt ngày không có tiếng ồn ngoài tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và thông reo.
Vừa lúc ấy một xe buýt từ cổng chính chạy vào tôi hỏi: Lại có khách đoàn đến?
Không. Đấy là xe buýt mà khu du lịch chúng tôi hợp đồng với Công ty xe khách chạy tuyến thành phố Đà Nẵng đến khu du lịch Non Nước. Mỗi ngày xe chạy nhiều chuyến, chuyến sớm nhất chạy qua đây lúc 6 giờ sán và chuyến chót chạy về Đà Nẵng lúc 18 giờ.
Tôi thích thú: Tổ chức thật hợp lý. Thế mà tôi đâu có biết có tuyến xe buýt này. Và chắc cũng chẳng mấy ai biết. Thời buổi kinh tế thị trường mà thiếu thông tin, quảng bá là thiếu sót đấy, ông giám đốc nhé!
Trước khi bước lên xe buýt tôi bèn bắt tay tạm biệt giám đốc hẹn có dịp sẽ gặp lại.
Nguyễn Xuân Ra – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.