Núi Răng Cưa Quảng Ngãi

Về Trà Bồng (Quãng Ngãi) nói đến núi Răng Cưa thì dân Cor nơi đây ai cũng biết. Núi Răng Cưa thuộc xã Trà Hiệp, hơi chếch về phía Tây bắc huyện Trà Bồng, về bên cạnh huyện Trà Mi cuả tỉnh Quảng Ngãi láng giềng. Núi Răn Cưa nổi tiếng không chỉ vì độ cao mà chính vì hình dạng độc đáo của nó.
Truyện cổ tích dân tộc Cor bản địa kể rằng , xưa có một nàng công chúa cong vua trời (Mặt Ngây) xinh đẹp nhưng thích phiêu lưu, thích cuỡi ngựa, bắn cung, đua thuyrnf. Nàng tâu xin vua cha cho thần mưa phun nước ngập hết khắp nơi, khắp vùng Trà Bồng chỉ còn mấy ngọn núi là nhô đầu lên khỏi mặt nước. Công chuyền cùng đoàn nữ tì mặc sức đua thuyền rong chơi trên mặt nước mong mông như biển cả. Mỗi lần qua ngon núi, nàng đều ngỏ lời xin thần núi cho mình chèo thuyền vượt qua. Lần nào thần núi cũng nở mặt mở cửa cho đi, lâu dần nàng đâm ra hách dịch, cứ tự tiện cho lính mở cửa đi đẻ băng qua. Đến lần nọ, thần núi giận lắm, bèn đóng chặt cửa. Mặt ngây cả giận ra lệnh cho các chiếc thuyền xuyên vút qua núi, núi liền lở thành ba đường mà thuyền chỉ hơi chòng chành. Ba đường do mũi thuyền cắt ra ấy co ba hình dạng như những chiếc Răng Cưa nên gọi là núi Răng Cưa. Khác với nhiều ngọn núi khác, núi Răng Cưa có đến ba đỉnh nhon hoắt trên đầu núi gây nên một ấn tượng mạnh và khó quên. Ở huyện Trà Bồng, nếu núi Cà Đam cao nổi tiếng, như là tượng trưng cho dân tộc Cor anh dũng chống giặc ngoại xâm từ những năm 30 đến cuộc khởi nghĩa Trà Bồng và miền Tây Quãng Ngãi tháng 8/1959, thì núi Răng Cưa lại gắn với huyền thoại và như một hình ảnh tiêu biểu của thiên nhiên nơi đây: lớp lớp núi đồi lỏm chỏm, sông suối chia cắt vùng đất cách bạo liệt. Nhìn núi Răng Cưa, người ta thấy ngay được đặc điểm của cả vùng sông Trà Bồng, cũng như đến Trà Bồng, hình ảnh đập ngay trước mắt, rất ấn tượng, chính là núi Răng Cưa.
Chị Watanabe (Giáo viên Trung tâm tiếng Nhật – Hội giao lưu văn hoá Việt – Nhật)
Chào chị Watanabe! Cuộc sống ở Hà Nội có làm chị bỡ ngỡ?
Tôi tới đây làm việc được hơn 1 năm. Lúc đầu có đôi chút lạ lẫm, còn bây giờ tôi thấy Hà Nội như là nhà của mình. Vào ngày nghỉ, tôi có thói quen đi mau sắm và thưởng thức những món ăn dân dã ở chợ. Các món nem, gỏi ngó sen, xôi lạc… ở chợ Hôm, chợ Hàng Da rất ngon và rẻ.
Vậy còn khó khăn?
Cốn tiếng Nhật của tôi rất ít, vì thế, khi gặp rắc rối tôi không tự mình giải quyết được. Có lần, đi taxi, người lái xe cố tình đi đuờng vòng để tính thêm tiền. Lúc đó tôi rất bực và đã có một chút to tiếng. Nhưng, tôi vẫn phải miễn cưỡng trả cả số tiền bị tính thêm.
Ở Việt Nam, chị đã đi du lịch những đâu và nơi nào để lại ấn tượng nhiều nhất cho chị?
Tôi đã đi SaPa, Huế, Thành phố Hồ Chí Minh… và tôi rất thích Bát Tràng hơn cả. Đồ gồm ở đó được làm bằng tay rất độc đáo và lạ mắt, khác hẳn với đồ gốm Nhật Bản dược xản xuất hàng loạt. Tôi đã mua một số đồ về làm quà tặng cho gia đình bạn bè học rất thích
Minh Tuệ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.