Sự bùng nổ du lịch đe dọa các di sản của nhân loại

Tại nhiều nước châu Á, một thị trường du lịch tiềm tàng và có nhiều triển vọng bùng nổ trong tương lai, việc mở cửa các di sản của lịch sử như các đền đài, chùa miếu đã tồn tại hàng nghìn năm, trở thành nguồn thu nhập lớn từ các du khách. Tuy nhiên, chính việc khai thác quá mức này đang bị cảnh báo là có thể đe dọa đến chính sự tồn tại của các di sản, nếu không biết đầu tư trở lại để bảo tồn và nâng cấp các di sản. Theo ông Joseph Mclnemey, Giám đốc chấp hành Hiệp hội du lịch – lữ hành khu vực châu Á – Thái Bình Dương, đến cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế hàng đầu của thế giới. Mỗi USD đầu tư cho du lịch có thể đem lại khoản lợi nhuận cao từ 10 đến 12 lần. Và đặc biệt du lịch sẽ tạo ra vô số việc làm, trực tiếp và gián tiếp cho người lao động, một vấn đề nan giải đối với cả các nước công nghiệp hóa và các nước đang phát triển.
Nếu châu Âu là thống lĩnh thị trường du lịch trong thế kỷ 20 với các nước là tiêu điểm của du khách như Pháp, Tây Ban Nha, Italia….thì sang thế kỷ 21, Trung Quốc với bề dày lịch sử nhiều nghìn năm, một nền văn minh rực rỡ còn phát triển trước cả nền văn minh của châu u, hay Ấn Độ với nền văn minh sông Hằng gắn với sự ra đời và phát triển Phật giáo, cũng như các nước ở Đông Nam Á đang trong quá trình công nghiệp hóa nhưng mang trong mình nhiều dấu tích lịch sử chưa được khám phá, sẽ là những địa điểm lý tưởng cho các du khách muốn tìm hiểu về lịch sử, về thiên nhiên cũng như những kỳ nghỉ sảng khoái trên các bãi biển nhiệt đới thơ mộng. Tiềm năng lớn nhất của các nước châu Á là bề dày lịch sử và thiên nhiên kỳ thú. Tuy nhiên việc khai thác thiếu kế hoạch và không đầu tư trở lại có thể làm cho nguồn tài nguyên kém hấp dẫn và có thể bị đe dọa.
Vạn Lý Trường Thành, Tử cấm thành của Trung Quốc, khu đền đá Taj Mahal của Ấn Độ, khu ruộng bậc thang có từ 3.000 năm trước của Philippine, Kỳ quan Angcor của Campuchia, Vịnh Hạ Long của Việt Nam, dãy núi Hy-ma-lay-a – “nóc nhà của thế giới”…..hiện đang bị báo động vì khai thác quá mức phục vụ cho du khách. UNESCO đã cảnh báo sẽ loại khu đền Angcor khỏi danh sách các di sản thế giới nếu nhà chức trách Campuchia không duy tu và bảo tồn tài nguyên quý giá này theo đúng yêu cầu đối với một di sản của nhân loại. Vùng biển ở Hạ Long cũng đã được cảnh báo là đang trong quá trình bị ô nhiễm. Chính phủ Nêpan đã phải dùng máy bay để dọn rác trên dãy Hy-ma-lay-a do các toán leo núi để lại. Chính phủ Ấn Độ đã đóng cửa hàng chục nhà máy là tác nhân gây ô nhiễm môi trường xung quanh Taj Mahal, có thể là nguy cơ trực tiếp làm hư hại kỳ quan thế giới này…
Ông Richar Englehardt, cố vấn văn hóa của UNESCO cho rằng: các kết quả nghiên cứu cho thấy cán cân sinh thái hiện rất mong manh xung quanh các di sản và nó có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào do việc khai thác phục vụ du lịch. Ví dụ điển hình là tại khu ruộng bậc thang trồng lúa nước trên lưng chừng núi – kỳ quan thế giới ở miền Bắc Philippine, hiện nay do nhu cầu về dầu ăn tăng cao, nông dân ở đây đang chuyển việc trồng lúa sang trồng các loại cây có dầu có giá trị kinh tế cao hơn, song nó làm mất hết giá trị của khu ruộng lúa bậc thang trên độ cao hơn 1.500 mét so với mực nước biển. Sai lầm này có trách nhiệm của chính quyền sở tại.
Các chuyên gia cho rằng đã đến lúc ngành du lịch các nước phải quan tâm đầu tư bảo tồn các di sản đúng mức, nâng tầm quan trọng của nguồn tài nguyên này đối với du lịch và không được coi nhẹ hơn việc đầu tư xây dựng các khách sạn sang trọng, các khu vui chơi đắt tiền. Vì nếu không có các di sản, du lịch mất đi nguồn tài nguyên quý nhất, nguồn hứng thú số 1 của du khách trong tương lai.
Theo Hiệp hội du lịch châu Á – Thái Bình Dương, hiện nay, Sin-gapore là một điển hình trong việc hợp tác giữa nhà nước và khu vực tư nhân trong việc đầu tư bảo tồn các di sản của lịch sử, mà điển hình là bảo vệ các kiến trúc cổ, kết hợp hài hòa giữa các công trình xây dựng mới trong các khu bảo tồn.
Nguyễn Chiến – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Thanh Hóa quy hoạch Nhà bảo tàng và tu bổ xuống cấp các di tích lịch sử văn hoá

Thực hiện Quyết định số 1692/ VX – UBTH ngày 19/9/1996 của chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa quy định việc quản lý, bảo vệ, sử dụng, khai thác các di tích lịch sử văn hóa, danh thắng và lễ hội trên địa bàn tỉnh, Ủy ban nhân dân tỉnh yêu cầu ngành văn hóa – thông tin quy hoạch xây dựng nhà bảo tàng mới, đáp ứng yêu cầu phản ánh được quá trình phát triển của lịch sử Thanh Hóa, làm rõ Thanh Hóa là một vùng văn hóa, văn hiến trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam; chứng minh bằng các hiện vật thường xuyên cho nội dung trưng bày, thu gom các hiện vật do nhân dân tìm kiếm được hoặc đang cất giữ.
Ngành văn hóa – thông tin phải chủ động thống kê, khảo sát lại tất cả các di tích lịch sử – văn hóa, thắng cảnh; phân loại để phân cấp bảo vệ, tu bổ, tôn tạo trong 5 năm tới bằng các nguồn kinh phí của bộ Văn hóa – Thông tin, dự án xin kinh phí Trung ương hoặc tổ chức quốc tế, ngân sách tỉnh và do nhân dân đóng góp. Đặc biệt ưu tiên chống xuống cấp các di tích về danh nhân như: Khu di tích Lam Kinh, thành Nhà Hồ, đền Bà Triệu, đền thờ Lê Hoàn, Dương Đình Nghệ, Lê Văn Hưu…riêng nhà tưởng niệm Bác Hồ ở thành phố Thanh Hóa yêu cầu sở Văn hóa – Thông tin và Ủy ban nhân dân thành phố phải lập kế hoạch, dự án đầu tư và xây dựng xong trước ngày 19/5/2000.
Ủy ban nhân dân tỉnh yêu cầu văn hóa – thông tin chỉ đạo, biên soạn ngay các nội dung giới thiệu ở các di tích; tổ chức đào tạo người thuyết minh: ngành giao thông – vận tải lập quy hoạch và xây dựng các tuyến giao thông đến các di tích danh thắng trọng điểm: ngành du lịch căn cứ vào quy hoạch các di tích danh thắng để phối hợp cùng ngành văn hóa – thông tin khai thác phục vụ công tác du lịch và bảo vệ di tích thắng cảnh.
Thành phố Hồ Chí Minh: Tổ chức Hội thảo “Hoạt động của ngành bảo tồn – bảo tàng toàn quốc kỷ niệm những ngày lễ lớn năm 2000”
Trong buổi hội thảo “hoạt động của ngành bảo tồn – bảo tàng toàn quốc kỷ niệm những ngày lễ lớn năm 2000” khai mạc sáng 20-9 tại dinh Thống Nhất (Thành phố Hồ Chí Minh). Cục Bảo tồn – bảo tàng đã đề nghị chọn ngày 23-11-2000 làm ngày di sản văn hóa Việt Nam và cho rằng ngay từ thời điểm này cần đầu tư chuẩn bị cho những hoạt động trong năm 2000 trên quy mô cả nước.
Cũng tại buổi hội thảo, PTS Lê Hồng Liêm – Giám đốc Sở văn hóa – thông tin Thành phố Hồ Chí Minh cho biết một cuộc tổng điều tra và lập danh mục các di tích lịch sử văn hóa trên địa bàn thành phố sẽ được hoàn tất trong thời gian tới. Các công trình cho năm 2000 gồm: xây dựng 400 ấp và khu phố văn hóa, 2000 công sở, đơn vị, văn minh – sạch đẹp – an toàn; xây dựng khu tượng đài Thống Nhất tại công viên 23-9 và tầng hầm Bến Dược (Củ Chi); khu tưởng niệm các Vua Hùng tại công viên Lịch sử văn hóa (Quận 9), nhóm tượng Ngã ba Giồng; khởi công phục chế chợ Bến Thành theo đúng kiến trúc cổ; xây dựng nhà tưởng niệm cụ Nguyễn An Ninh.
Khách sạn Datraco Datraco Hotel
Khách sạn Datraco nằm tại trung tâm thành phố Đà Nẵng, gần sân bay, bãi biển, thuận tiện cho việc đi lại, giao dịch, nghỉ ngơi của quí khách.
Khách sạn được xây dựng với 52 phòng, trang bị tiện nghi hiện đại đạt tiêu chuẩn quốc tế, có hai hệ thống thang máy, bãi đậu xe rộng rãi thuận lợi.
Khách sạn có nhà hàng rộng rãi, thoáng mát sẽ làm hài lòng quý khách với các món ăn đặc sản Âu – Á.
Ngoài ra Datraco còn có các dịch vụ như: tắm hơi, xoa bóp, karaoke, dancing, quầy thu đổi ngoại tệ; mạng lưới thông tin hiện đại, Tel, Telex, Fax, Anten Parabol phục vụ quý khách 24 giờ trong ngày.
Cùng với đội ngũ nhân viên đã qua đào tạo thông nghiệp vụ, giàu lòng mến khách, Datraco sẽ làm quý khách hài lòng và cảm thấy ấm áp như ở trong ngôi nhà thân yêu của mình.
Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Mốt tóc chim chào mào

“Những con chim hài hước” đó là kiểu tóc có một không hai do ban nhạc “Cow boys” của phần lan sáng tạo. Ban nhạc có 10 thành viên trẻ này chưa có tiếng vang gì ở phần trình diễn nhạc, nhưng xem ra mốt tóc đã gây được ấn tượng. Đã có nhiều chàng trai, cô gái “chơi” mốt tóc này khi đi trên đường phố.
Quảng Bình: tiến hành khảo sát hang Khô
Vừa qua Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Bình đã phối hợp với Cục Bảo tồn – Bảo tàng (Bộ Văn hoá Thông tin) tiến hành khảo sát hang Khô (còn đuọc gọi là hang Khâm Sứ) nhằm tiến tới lập dự án đưa vào khai thác. Hang Khô nằm cách động Phong Nha 300m và có chiều dài 900m, nằm ở lưng chừng núi. Hang Khô có nhiều ngách với nhiều thạch nhũ tuyệt đẹp vẫn còn ở dạng nguyên sơ.
Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội tham gia liên hoan âm nhạc châu Á
Từ ngày 1 đến 4-10-1999, Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội sẽ cùng với các đồng nghiệp Nhật Bản, Trung Quốc, Thái Lan, Mông Cổ… tham gia Liên hoan âm nhạc châu Á tổ chức tại Tokyo (Nhật Bản).
Tham gia trong đoàn Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội còn có Nhạc trưởng Hikotaro Yazaki và nghệ sĩ violon Việt Nam đang sông tại Pháp: Stephan Trần Ngọc. Được ban tổ chức liên hoan tin cậy, Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội sẽ biểu diễn bản giao hưởng số 5 của nhạc sĩ thiên tài P. Tchaikosky. Đây là một tác phẩm hoành tráng, đòi hỏi trình độ biểu diễn của những Dàn nhạc có đẳng cấp cao.
Khu văn hoá Đầm Sen (Thành phố Hồ Chí Minh) có thêm nhiều công trình mới
Với 5 tỷ đồng vốn của công ty và cán bộ công nhân viên công ty Du lịch và Dịch vụ Phú Thọ, mới đây khu Văn hoá Đầm Sen Thành phố Hồ Chí Minh, đã khách thành và đưa vào hoạt động các công trình mới, đó là: Vườn phong lan, công trình đu quay đứng và nhà thi đấu các môn cầu lông, bóng bàn đạt tiêu chuẩn cao.
Được biết, công trình Vườn phong lan có diện tích trên 3000m2 được trồng trên 10.000 cây phong lan các loại, trong đó có nhiều loại quý hiếm có nguồn gốc từ nước ngoài do các kỹ sư và nghệ nhân trong nước lai tạo. Với thiết bị hiện đại, an toàn và cao tới 60m, công trình đu quay đứng trong một lúc có thể phục vụ cho hàng trăm khách tham quan…
Các công trình nói trên được tạo ra trong nỗ lực thu hút ngày càng đông khách đến vui chơi và hoạt động văn hoá thể thao tại khu Văn hoá Đầm Sen.
Đ.T – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Đại Nam nhất thống chí

Kỳ Lân – Ngọc Nữ và chuyện ông vua 6 vợ, trong đó có 4 vợ là người nước ngoài.
Phường Đông Vệ (thuộc thành phố Thanh Hóa) có một trong những thắng tích vào loại lạ lùng, hấp dẫn. Đó là Kỳ Lân. Ngay từ cái tên đã vậy. Tự nhiên khéo léo làm sao đã tạo cho dáng núi hình kỳ lân, một linh vật báo điềm lành cho trời đất, nằm oai nghi trên vùng đất cổ Hạc Thành. Kỳ Lân Sơn còn có cái tên dân dã ngọt ngào hơn: “Mật Sơn” và còn có cái tên đáng yêu nữa: “Núi Ngọc Nữ” như sách “Đại Nam nhất thống chí” đời Nguyễn đã ghi. Như thế phải chăng vì Kỳ Lân Sơn có cảnh đẹp mê hồn như ngọc nữ ? Chẳng thế mà một nhà thơ xưa đi qua đã say sưa diễn tả:
“Tòa núi ai đem đặt giữa đồng
Vẽ hình thiếu nữ đứng mà trông
Phăn phăn da đá pha màu phấn
Phơi phới mùa xuân trút bụi hồng”
Thi nhân cảm phục cái bền tiết trường xuân của nàng:
“Xuân thu ướm hỏi bao nhiêu tá
Trinh tiết bền gan chẳng lấy chồng”
Du ngoạn Kỳ Lân Sơn không thể không biết tới chùa Đại Bi ở chân núi này. Sách “Đại Nam nhất thống chí” cho rằng: chùa do vua Lê Huyền Tông (con Thần Tông) dựng nên vào năm Cảnh Trị 9 (1671) nhưng lại có thuyết cho rằng chùa do chính Lê Thần Tông dựng nên. Phải chăng cha bắt đầu mà con trùng tu ? Hai cha con vua đều là người thế kỷ 17 nên phải chăng chùa ra đời khoảng đó. Chùa Đại Bi nay không còn. Năm 1965 xí nghiệp gỗ đường sắt Thanh Hóa đã thay vào đó. Nhân đấy, có hàng trăm pho tượng với voi, ngựa, chó, nghê đá, bia đá cũng biến đi. Nhưng may mắn thay, nền chùa chưa xóa hết. Hình ảnh một ngôi chùa bề thế, dựng theo hướng Tây Nam trên một vùng đất bằng phẳng, rộng lớn, với một quả chuông nặng hơn 2 tạ trên tầng 3 gác Tam Quan lộng lẫy, tiếng vang cả đất Hạc thành đều nghe vẫn sống trong ký ức các bậc cao tuổi ở Mật Sơn. Giếng Tiên nổi tiếng qua thời gian lâu không bằng xưa nhưng vẫn còn đấy dưới bóng xà cừ xanh biếc của chùa. Dân gian ở đây từng kể:
“Long lanh giếng nước tự nhiên
Vua Thần cùng với Hậu tiên sánh vầy”
Lê Thần Tông đã từng cùng một trong những Hậu phi đến tắm ở giếng Tiên, thưởng thức vị chè pha với nước múc từ giếng lên mà cảm thấy thỏa mãn, cùng người đẹp thả hồn về cõi Niết Bàn cực lạc. Giếng Tiên là một công trình điêu khắc đá đặc sắc ở thế kỷ 17. Đó là kỷ niệm khó quên của quan hệ kết chạ bền chặt giữa dân làng Nhuệ thôn (làng Nhồi) nơi sản xuất và chạm khắc đá nổi tiếng với làng Mật. Giếng có thành dày 0,15m; sâu 3,70m thôi nhưng được xây bằng đá phiến đã ghè đẽo công phu theo độ cong của giếng với đường kính 1,55m; có tới 12 phiến đá khép kín. Đáy giếng được lát bằng một lớp phiến mà mỗi tảng đá đều được chạm nổi hình tôm, cua, cá. Nước trong suốt tận đáy, nhìn lung linh như một thủy cung của các thủy tộc tôm, cua, cá.
Cùng với giếng Tiên, di sản quý báu nhất còn sót lại của chùa là tượng vua Lê Thần Tông và sáu bà Hậu phi. Các tượng này may mà còn, nay tạm đặt nhờ ở Thái miếu nhà Hậu Lê ở thôn Kiều cách đó không xa. Các tượng Hậu Phi, không đặt trên bệ hoa sen, đầu đội vương miện với y phục mỗi người một vẻ, mang bản sắc dân tộc, khác với y phục của giới Phật dù là đang ngồi ở thế tọa thiền. Đó là cơ sở để người sau dễ đoán nhân Hậu phi là người nước nào. Nó phù hợp với thời Lê Thần Tông là thời Đông – Tây giao lưu, thời “Thứ nhất kinh kỳ thứ nhì phố Hiến”, khách nước ngoài dễ đến đó hơn, làm điều kiện cho việc diễn ra hiện tượng không phổ biến trong lịch sử Việt Nam: Vua lấy vợ người nước ngoài. Le Breton – người Pháp trong sách “Những đình chùa và những nơi lịch sử trong tỉnh” có lý khi cho rằng: sáu tượng Hậu Phi ở Mật Sơn bao gồm: “Hoàng Hậu Việt (Kinh), Hoàng Phi Hà Lan, Hoàng Phi Việt (Mường), Hoàng Phi Xiêm, Hoàng Phi Trung Hoa, Hoàng Phi Ba Thục (Trung Hoa). Nói tới Hoàng Hậu, chính cung của thời vua Lê Thần Tông thì chỉ có bà Trịnh Thị Ngọc Trúc được phong thôi. Bà Ngọc Trúc là con gái chúa Trịnh Tráng đã có chồng con từ trước. Chồng bà là chú vua. Sau khi chồng bà bị tội không còn, chúa Trịnh Tráng mới gả cho Lê Thần Tông. Với uy quyền quá lớn của chúa, năm 1630 vua Thần Tông phải phong bà làm Hoàng Hậu. Bà Ngọc Trúc là người đẹp, rất giỏi văn chương và Phật lý, những sở trường mà Thần Tông rất thích. Chính bà là tác giả cuốn tự điển Nôm “Chỉ Nam Ngọc âm giải nghĩa” nổi tiếng mà đến thời nay chúng ta còn có thể nghiên cứu. Le Breton có lý khi xác định một Hoàng Phi là người Mường. Theo một số tư liệu Hán Nôm (như văn khắc đá hay văn khắc gỗ) và truyền thuyết hiện còn ở Nam Giang thì: Bà Ngọc Hậu cùng mẹ và chị ruột sống nhân hậu nên được thầy địa lý giúp đỡ, đặt mả bố đẻ vào “phúc địa”, tiên đoán “Nhất giá công hầu, nhất giá vương”. Về sau bà chị lấy công hầu, còn bà Ngọc Hậu năm 19 tuổi, duyên trời dun dủi ra kinh đô gặp đúng lúc vua Thần Tông nằm mộng thấy người đẹp có duyên từ trước, vẽ tranh, sai quan đi tìm, gặp bà giống hệt người trong mộng liền lấy làm vợ. Thần Tông mất một thời gian, bà cũng đi tu, gắn bó với Phật nên cũng đáng thờ ở chùa Từ Bi. Còn bốn người vợ ngoại quốc: Truyền thuyết dân gian nhắc tới một chiếc tàu nước ngoài bị bão dạt vào bờ biển Việt Nam được cưu mang, giúp đỡ. Để trả ơn, chủ tàu dâng 4 nàng cho chúa Trịnh. Thấy vua Thần Tông sau khi mất người con trưởng là Lê Duy Hựu, đâm ra buồn bã, để an ủi, chúa Trịnh Tráng hiến 4 nàng cho vua. Thần Tông được của lạ không mấy có ở Việt Nam cũng khuây khỏa dần. Có lần du ngoạn ở Mật Sơn, Thần Tông cả 6 vợ trong đó có 4 phi người nước ngoài.
Đinh Công Vĩ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Chuẩn bị mở tuyến du lịch đường thủy từ Thành phố Hồ Chí Minh đi Campuchia

Nhằm mục đích giúp các doanh nghiệp du lịch Thành phố Hồ Chí Minh có thêm tour mới, để thu hút được nhiều khách Quốc tế vào Việt Nam, qua đó tháo gỡ khó khăn hiện nay, vừa qua Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức chuyến đi khảo sát Campuchia bằng đường thủy cho các công ty du lịch đóng trên địa bàn thành phố. Sau chuyến đi này, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn anh Lã Quốc Khánh, Trưởng phòng xúc tiến du lịch – Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh về kế hoạch mở tour liên tuyến trên sông Mêkông này.
Hỏi: Thưa anh, Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đã chuẩn bị cho chuyến khảo sát này như thế nào và có bao nhiêu Công ty du lịch tham gia ?
Anh Lã Quốc Khánh: Sau chuyến viếng thăm Phnom Pênh của Phó Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh Nguyễn Văn Chí, trong đó Sở Du lịch thành phố là một thành viên, chúng tôi đã lập kế hoạch xúc tiến quan hệ với Phnom Pênh để mở tour đường thủy Sài Gòn – Phnom Pênh. Được sự ủy nhiệm của Tổng cục Du lịch, Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đã tiếp đoàn các quan chức Campuchia do Quốc vụ khanh phụ trách du lịch Thongkhom dẫn đầu sang thăm, làm việc với Thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Tây Ninh để bàn việc nối tour đường bộ và đường sông. Sau đó thì bạn đã mời chúng tôi cùng các doanh nghiệp lữ hành qua thăm Campuchia. Đoàn khảo sát kỳ này gồm 62 thành viên là đại diện các ban ngành và 17 công ty du lịch đóng tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Hỏi: Anh có thể tóm tắt lộ trình và tuyến điểm mà đoàn đã khảo sát ?
Anh Lã Quốc Khánh: Chúng tôi khởi hành lúc 5h20 ngày 22/5/1999 từ bến Bạch Đằng (Thành phố Hồ Chí Minh) bằng tàu cao tốc của Công ty Proshipser qua Xoài Rạp, kinh Nước Mặn, Mỹ Tho, phà Mỹ Thuận, Cao Lãnh, Vàm Nao, đến Long Xuyên lúc 10h45 dừng ăn trưa, 13h00 đi tiếp, 15h00 làm thủ tục xuất nhập cảnh tại cửa khẩu Vĩnh Xương (Châu Đốc), 16h30 vào đất bạn và 18h chiều đến Phnom Pênh. Như vậy toàn bộ hành trình là 12 giờ, kể cả ăn trưa và làm thủ tục xuất nhập cảnh. Chúng tôi đã tham quan Phnom Pênh và 7/12 phế tích còn sót lại của khu đến Ăngko Wat ở Siem Riep.
Hỏi: Các công ty rất quan tâm về nơi ăn, ở dành cho khách du lịch và hạ tầng cơ sở ở Campuchia, đoàn có khảo sát các dịch vụ này không ?
Anh Lã Quốc Khánh: Ở Phnom Pênh và Siem Riep nay đã có nhiều khách sạn tốt, trong đó có cả khách sạn 5 sao do tập đoàn Raffle điều hành. Giá phòng ở Campuchia đắt hơn Thành phố Hồ Chí Minh chút ít, khách sạn 2 sao giá ký hợp đồng độ 25 USD/phòng (bán lẻ 35 USD), giá ăn tại các nhà hàng chuyên doanh tương đương ở Việt Nam nhưng trong khách sạn thì đắt hơn Việt Nam. Về hạ tầng cơ sở thì bạn đang đầu tư nâng cấp, đặc biệt là tuyến đường đi Siem Riep, còn hiện nay khách đến đây chủ yếu là đi bằng máy bay từ Bang Kok sang và một số ít bằng tàu cao tốc từ thủ đô lên. Rất tiếc là Vietnam Airlines đã cắt đường bay từ Thành phố Hồ Chí Minh sang Siem Riep từ hồi khủng hoảng chính trị ở Campuchia năm 1997 và đến nay chưa nối lại.
Hỏi: Vậy theo anh chúng ta có thể tổ chức tour cho khách trong và ngoài nước thăm Campuchia như thế nào?
Anh Lã Quốc Khánh: Đối với khách quốc tế hiện tại chúng tối có thể nối tour Campuchia đi cả bằng đường bộ, đường không và đường thủy. Với đường hàng không thì tương đối đơn giản vì hàng tuần Vietnam Airlines đều có chuyến bay từ Thành phố Hồ Chí Minh – Phnom Pênh và có lẽ trong tương lai không xa sẽ nối lại đường bay đến Siem Riep, nhưng theo nhận định của các hãng lữ hành thì đi bằng đường thủy thú vị hơn, vì kết hợp thăm được miệt vườn sum suê trái cây ở Đồng bằng sông Cửu Long với các công trình văn hóa Campuchia. Hiện tại các công ty đang dự tính 3 phương án là:
Phương án 1: các công ty du lịch xây dựng chương trình tham quan còn phương tiện vận chuyển là tàu cao tốc của Proshipser (sức chứa 70 người) chở khách từ Thành phố Hồ Chí Minh thăm Campuchia.
Phương án 2: tàu cao tốc chạy định kỳ Thành phố Hồ Chí Minh – Cần Thơ – Long Xuyên – Châu Đốc – Phnom Pênh – Siem Riep với các điểm dừng cho khách ăn, nghỉ tham quan là Cần Thơ (hoặc Châu Đốc), Phnom Pênh và Siem Riep, khách có thể tùy thích mua trọn tuyến bay hay từng chặng theo dạng Open tour.
Phương án 3: dùng tàu du lịch chuyên dùng (hiện chưa có) bán vé ăn nghỉ tham quan trọn gói tour: Hồ Chí Minh – Đồng bằng sông Cửu Long – Phnom Pênh – Siem Riep.
Chúng tôi sẽ có một cuộc họp bàn với các doanh nghiệp và các ngành liên quan, sau đó sẽ tổ chức một chuyến khảo sát nữa vào tháng 9 tới và có lẽ trong năm nay các công ty sẽ chào bán các tour này.
Với khách Việt nam, ngoài 2 phương tiện trên thì có thể đi bằng đường bộ qua cửa khẩu Mộc Hóa, Mộc Bài hoặc Tịnh Biên vì giá rẻ hơn. Hiện này có nhiều đơn vị tại Thành phố Hồ Chí Minh chào tour này với các chương trình từ 3 – 5 ngày giá từ 180 – 300USD/khách.
Ở đây cũng xin nói thêm là Bộ Du lịch Campuchia rất kỳ vọng vào việc mở được tour trên sông MêKong Thành phố Hồ Chí Minh – Phnom Pênh – Siem Riep, coi đó như là đột phá khẩu cho ngành du lịch Campuchia
Xin cảm ơn anh và mong Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh sẽ hỗ trợ các doanh nghiệp sớm mở được các tour liên tuyến này.
Phan Huê – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

APEC tiến tới một thị trường chung

Trong hai ngày 12 và 13/9, tại Aucklan của New Zealand đã diễn ra hội nghị thượng đỉnh lần thứ 7. Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) một hội nghị quan trọng khẳng định ý tưởng về một thị trường thống nhất xung quanh long chảo Thái Bình Dương sau 20 năm.
Tại hội nghị lần này, các nhà lãnh đạo Nhà nước và chính phủ của 21 nước thành viên, trong đó Việt Nam (cùng hai nước khác là Nga và Peru) tham gia lần đầu tiên (sau khi được kết nạp vào tổ chức này cách đây vừa đúng 1 năm), đã thảo luận nhiều vấn đề, trong đó những mục tiêu chính là đánh giá tình hình các nền kinh tế châu Á sau 2 năm bị khủng hoảng; lập trường chung của các nước APEC tại vòng đàm phán về thương mại toàn cầu trong tương lai, sẽ bắt đầu vào cuối tháng 11 tới tại Seattle (Mỹ); xem xét việc thúc đẩy hơn nữa tiến trình thành lập khu vực tự do mậu dịch APEC đã được thông qua tại các kỳ họp trước.
APEC hiện gồm 21 nền kinh tế có tổng giá trị sản phẩm quốc dân hơn 16.000 tỷ USD, chiếm 56% GDP toàn cầu và 48% kim ngạch buôn bán toàn thế giới, với các nền kinh tế khổng lồ như Mỹ (7.800 tỷ USD/năm), Nhật Bản (4.600 tỷ USD), các nền kinh tế nhiều tiềm năng như Trung Quốc, Brazil, Asean, Hàn Quốc, Nga, Canada, Australia…APEC được thành lập cách đây 10 năm (tháng 11/1989) tại Australia theo sáng kiến của chính nước này và lúc đầu chỉ có 12 thành viên. Đến kỳ họp năm 1991, có thêm các thành viên mới là Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan. Sau đó lần lượt có thêm các thành viên mới như Papua New Ghinea, Mexico (1993), Chile (1994), Việt Nam, Nga, và Peru (1998). Tại Hội nghị cấp cao lần thứ nhất tổ chức tại Seattle (Mỹ) năm 1993, APEC đề ra viễn cảnh “Một cộng đồng thống nhất toàn khu vực châu Á – Thái Bình Dương”. Hội nghị cấp cao lần thứ hai tại Bogo (Indonesia), APEC quyết định tiến tới một khu vực tự do mậu dịch xuyên Thái Bình Dương, theo đó, các nước công nghiệp hóa bãi bỏ các hành rào thương mại vào năm 2010 và các nước đang phát triển sẽ hoàn tất kế hoạch này sau 10 năm nữa, Hội nghị cấp cao 3 tại Osaka (Nhật Bản) APEC đề ra chương trình hành động nhằm ba nội dung chính là: tự do hóa thượng mại đầu tư, thúc đẩy quan hệ thương mại, đầu tư, du lịch; hợp tác kinh tế kỹ thuật. Hội nghị cấp cao 4 tại Subic (Philipnes) thông qua chương trình hành động của mối quốc gia (IAP) theo mục tiêu của APEC và chương trình hành động chung của APEC. Hội nghị lần thứ 5 tại Vancouver (Canada) năm 1997 được đánh giá bằng việc xây dựng kế hoạch chiến lược “Tầm nhìn thế kỷ 21”. Hội nghị 6 tại Kuala Lumpur (Malaysia) tháng 11/1998, APEC thảo luận tập trung vào việc khắc phục cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á mà nhiều thành viên APEC lâm vào từ giữa năm 1997.
Một trong những chương trình hợp tác được thảo luận sớm của APEC là sự hợp tác trong lĩnh vực du lịch mà chính các nước thành viên vừa là thị trường, vừa là nguồn du khách chính. Trong thành phần của mình, APEC có các quốc gia, khu vực lãnh thổ nằm trong Top Ten du lịch thế giới như Mỹ, Trung Quốc, Mexico…cũng là nguồn cung cấp du khách lớn cho các thị trường du lịch toàn cầu như Nhật Bản. Mỗi năm Nhật Bản cung cấp đến 14 triệu người đi du lịch ra ngoài Nhật Bản và cũng thu hút trên 8 triệu du khách bên ngoài đến “Đất nước mặt trời mọc”. Trong chương trình hợp tác về du lịch, APEC đặt trọng tâm vào việc liên kết mở các tuyến du lịch xuyên quốc gia, chẳng hạn như các chuyến du lịch xuyên Tây Thái Bình Dương giữa các nước ASEAN ở đông Nam Á với Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc ở Đông Bắc Á. Tiến tới có thể sẽ có các tuyến du lịch bằng đường biển xuyên Thái Bình Dương giữa các nước ở Tây Thái Bình Dương với Canada, Mỹ, Mexico, Brazil và Chile ở bờ phía đông của Thái Bình Dương. Theo mục tiêu về khu vực tự do mậu dịch APEC, những hàng rào ( thuế quan, thủ tục) hiện nay sẽ bị bị tháo dỡ, xóa bỏ các trở ngại sẽ là một bước ngoặt để phát triển du lịch xuyên Thái Bình Dương, một khu vực được tổ chức du lịch thế giới (WTO) coi là thị trường lớn nhất của ngành du lịch toàn cầu.
Đối với Việt Nam, tuy mới tham gia APEC, nhưng nước ta đã tích cực tham gia các hoạt động chung, các chương trình hợp tác trong khuôn khổ của tổ chức này. Ngay trước khi trở thành viên chính thức, tháng 10/1998, Việt Nam đã hoàn tất chương trình hành động quốc gia (IAP) và nộp cho ban thư ký của APEC có trụ sở tại Singapore. Theo chương trình này, Việt Nam sẽ tham gia có chọn lọc một số chương trình chung của APEC như về hải quan, tiêu chuẩn về chất lượng sản phẩm, hợp tác về du lịch…Tại hội nghị lần thứ 7, Thủ tướng Phan Văn Khải đã đề xuất một số chủ đề hợp tác mới trong phạm vi APEC, theo các chủ đề như hợp tác trong xuất khẩu lương thực, trong đó Thái Lan, Việt Nam, Mỹ ba thành viên của APEC cũng là ba nước đứng đầu thế giới về xuất khẩu gạo, Mỹ đứng đầu thế giới về xuất khẩu lúa mỳ và ngô…cũng như các dự án về chế biến thực phẩm, phát triển nông thôn, du lịch.
Mỗi hội nghị cấp cao của APEC được đánh dấu bởi các đề nghị mang tính bước ngoặt trong tiến trình phát triển của diễn đàn này. Hội nghị lần thứ 7, có sự tham gia lần đầu tiên của Việt Nam ( cùng với Nga và Peru), chắc chắn sẽ là một dấu mốc mới, quan trọng trên chặng đường dài tới thống nhất của một khu vực rộng lớn này.
Nguyễn Chiến – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

10 thành phố diệu kỳ nhất châu Á – Phần 2

7 – Hồng Kông
Gần đây Hồng Kông được xem như là một thành phố đầy những cơn ác mộng từ trận dịch cúm gà khủng khiếp cho đến cảnh hỗn độn của sân bay quốc tế mới khánh thành vào tháng 7/1998.
Tuy nhiên đối với du khách Hồng Kông luôn là một nơi tốt để tham quan – giao thông rất an toàn – đặt biệt dân Hồng Kông hầu hết đều nói tiếng Anh, điều này rất thuận lợi cho khách nước ngoài.
8 – Bandar Seri Begawan
Một thành phố nhỏ nhoi với 50.000 dân và một ngân sách khổng lồ. Năm nay thành phố Bandar seri begawan xây dựng đô thị khoảng 12 triệ đô la với nhiều tiền mặt có sẵn từ ngân khố.
Với niềm kiêu hãnh của xứ Brunei – Ban đô thị hóa chỉ thị xây dựng một thành phố thú vị trong khu vực, các thắng cảnh ngốn trên 10% ngân sách, 10% ngân sách dành cho việc tu sửa, vệ sinh đường phố và hệ thống cấp thoát nước. Vì Brunei là một trong những thành phố có mức thu nhập và tỷ lệ sở hữu tư nhân về xe hơi cao nhất hàng đầu thế giới. Sự tắc nghẽn lưu thông được giới hạn tối đa vào giờ cao điểm và họ có hệ thống hàng không chất lượng rất cao.
9 – Kuala Lumpur – Lớn lên trong gian khổ
Một sân thể thao đầy đủ dụng cụ được xây dựng trên một khu vực 20 hecta trị giá 1 triệu USD. Một sân bay quốc tế lộng lẫy mới xây xong ở phía Nam thành phố đã được mở cửa. Song những tiện nghi như vậy có thể giúp ích và giải quyết được gì nạn ô nhiễm không khí và tắc nghẽn giao thông ngày càng xói mòn chất lượng sống những năm gần đây ở thủ đô của Malaysia?
10 – Thành phố Bắc Kinh
Bắc Kinh trở thành trung tâm chính trị và tri thức khi được Thành Cát Tư Hãn chọn làm thủ đô vương quốc. Nơi đây du khách thự sự bị quyến rũ với những cung điện, lăng tẩm nguy nga, đền chùa và viện bảo tàng lịch sử, văn hóa và tư tưởng của con người và đất nước Trung Hoa đã trở thành kho tàng độc nhất vô nhị. Sau công cuộc đổi mới ở Trung Quốc nhà ở, những tiện nghi được cải thiện. Những khách sạn sáng choang, những cao ốc văn phòng và những đại lộ mở rộng khắp thành phố. Cuộc sống tấp nập từ những phố chợ cho đến các nhà hát kinh kịch, những ca sĩ nhạc rock và các quán rượu. Thức ăn ở đây rất rẻ, các món ẩm thực từ mọi vùng đất của Trung Hoa đều được mời chào ở đây.
“Nhưng Bắc Kinh hiện là một trong 10 thành phố ô nhiễm nhất thế giới đây”. Chỉ số ô nhiễm không khí là 257 điểm (thành phố Thượng Hải: 173 điểm), 1,4 triệu xe hơi trong một thành phố chỉ có 10,8 triệu dân. Các chuyên gia nhận định: “Đấy không phải do chính quyền thành phố không nhiệt tình hay cố gắng làm, mà người quy hoạch thành phố đã đụng vào một quyền lực lớn hơn”.
An Nội-Tuần Du lịch- Tổng cục du lịch- Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

10 thành phố diệu kỳ nhất châu Á – Phần 1

Những trung tâm thành phố được xem là lớn nhất, hiện đại nhất châu Á. Đó là: Tokyo, Fukuoka, Osaka, Singapore, George town, Hồng Kông, Bandarseri, Begawan, Kuala Lumpur, Bắc Kinh.
1 – Tokyo thành phố của Đô La
Trong nhiều thế kỷ nay, Tokyo được xếp vào những thành phố lớn nhất thế giới qua cách quản lý thông minh, hiệu quả trong hầu hết các lĩnh vực kinh tế, phân phối giao dịch, giáo dục đào tạo và giao thông… Tuy vậy hiện nay Tokyo đang phải đối mặt với tình hình tài chính khó khăn chưa từng gặp: tổng số nợ vượt quá 50 tỷ USD, thu nhập quốc dân giảm nhanh chóng. Thời huy hoàng nhất của Tokyo dường như đã qua rồi. Ông kasaki Katsumi, trực tiếp điều hành chính sách của thành phố nói: “Đây không còn là lúc đầu tư mở rộng thị trường mà là lúc phải tiết kiệm để khôi phục nền kinh tế”. Điều này khó có thể thực hiện được, vì hiện tiền của Nhà nước bị nhiều viên chức tiêu xài hoang phí.
2 – Fukuoka
Muốn làm nổi bật thanh thế của Fukuoka, chính phủ Nhật đã cho xây dựng rất nhiều công trình. Nổi bật nhất là hòn đảo nhân tạo ở vịnh Hakata ngốn hết 3,8 tỷ USD, một tòa nhà chọc trời 28 triệu USD, hàng loạt công trình trên bờ biển Monochi (gồm thư viện, bảo tàng…), còn rất nhiều công trình đang dang dở khác. Món nợ lên đến 18 tỷ USD đã để lại cho Fukuoka không biết bao giờ mới giả được.
Ông Yamasaki Hirotaro, thị trưởng mới hứa sẽ thiết lập một cơ quan hành chính trong sạch và thân thiện hơn.
3 – Osaka – Nơi phát triển thể thao
Thị trưởng Isomura Takasumi đã vận động tích cực cho việc đăng cai Olympic vào năm 2008. Những lá cờ đủ màu sắc tung bay phấp phới trên khắp nẻo đường của thành phố với dòng chữ: “Hãy đem Olympic đến Osaka”. Họ đã đổ vào đây 664 triệu USD cho việc xây dựng sân vận động lớn và 237 tỷ USD cho hệ thống tầu điện ngầm. Nhưng họ thu được 4 tỷ USD tiền bán vé. Nơi đây cũng tập trung nhiều công ty độc quyền như Sumitomo, Matsushita đã góp phần làm cho Osaka trở thành một khu trung tâm thương mại.
5 – Thành phố Đài Bắc xinh đẹp
Từ vị trí thứ 10 vượt lên hàng thứ 5 trong bảng xếp hạng và Đài Bắc còn là thành phố đầu tiên nhận được giấy chứng nhận dịch vụ có chất lượng ISO 9002.
Do đâu mà được như vậy ! Cách đây 4 năm, ông thị trưởng Chen Sui đã hứa sẽ thay đổi cải cách làm việc của các nhân viên Nhà nước và đã thực hiện được lời hứa đó. Chen thường xuyên trực tiếp lắng nghe ý kiến của dân. Bên cạnh đó ông đã thành công trong việc vận động xây dựng lại thành phố: Hệ thống giao thông quy củ, luật giao thông trở nên hiệu lực. Đặc biệt trước đây nổi tiếng là một thành phố ngổn ngang, nay trở lại ngăn nắp hơn, văn hóa hơn. Ông cho đóng cửa hàng ngàn phòng Video – games, hàng trăm câu lạc bộ đêm và phòng tắm hơi mà ông khẳng định là những nhà thổ trá hình. Do đó trong những cuộc bầu cử, 80% cử tri Đài Bác tin tưởng hoàn toàn vào thị trường Chen.
6 – George Town
Là một thành phố kiến trúc cổ của thế kỷ 19 được xếp hạng vào loại nguy nga nhất Đông Nam. Nhưng chỉ sau 8 năm qua, lượng xe hơi tư nhân đã tăng 10% vì vậy thành phố này cũng là nổi tiếng về nạn kẹt xe, tốc độ di chuyển trung bình trong thành phố rất chậm chỉ khoảng 12 km / h.
Đầu năm nay, Nhà nước đã cho xây dựng một hệ thống xe buýt miễn phí hoạt động xung quanh trung tâm thương mại chính, các văn phòng Chính phủ, các khu du lịch nhằm giảm bớt lượng xe hơi.
An Nội-Tuần Du lịch- Tổng cục du lịch- Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Thời trang bằng lá sen

Để tuyên truyền cho ý thức bảo vệ môi trường, một kiểu mốt thời trang lá sen vừa được đưa ra trình diễn tại Hồng Kông.
Bộ mốt đã sử dụng lá sen như một vật liệu mới để tạo nên chiếc váy duyên dáng cùng chiếc nịt vú đầy gợi cảm.
Trong hình là ngôi sao điện ảnh Phàn Diệc Mẫn đang giới thiệu bộ mốt “có một không hai này”.
Cần bảo đảm an toàn cho khách du lịch ra đảo Dáu – Đồ Sơn
Đã bốn nùa lễ hội trôi qua, cứ vào dịp những tháng hè là dân biển Đồ Sơn lại sang đảo Dáu để tổ chức lễ hội tại đền thờ Nam Hải thần vương, một vị tướng thời Trần, đã có công đánh giặc cứu nước. (Đảo Dáu cách Bến Nghiêng 2 km đường biển). Rất nhiều du khách cũng thường ra đảo vào dịp này. Mỗi năm có đến hàng ngàn lượt người ra đảo trong dịp lễ hội (trong đó, phần đông là người địa phương) bằng đủ các loại phương tiện kể cả bằng thuyền nan thuộc loại không được phép, chở khách… Mặc dù ban tổ chức khu du lịch Bến Nghiêng đã phối hợp cùng lực lượng công an đường thuỷ và chính quyền địa phương cố gắng lập lại trật tự giao thông, nghiêm cấm các loại phương tiện thuỷ chở quá tải, nhưng đường thuỷ sở tại dường như không mấy hiệu quả. Các tàu chở khách thường xuyên ở trạng thái quá tải. Có tàu chở tới 60, 70 người thậm chí có trường hợp tới 90 người không khi chỉ được phép chở tối đa 30 người. Đặc biệt các tàu gỗ của tư nhân hầu hết đều thiếu những trang bị tối thiểu cho an toàn trên biển (phao, đèn, còi…), có nhiều tàu không được cấp phép hành nghề tàu ngang nhiên hoạt động, hành khách vẫn lũ lượt kéo nhau xuống tàu, thậm chí còn tranh giành nhau đi trước, dường như họ không hề ý thức được rằng nhiều nguy hiểm đang rình rập sinh mạng mình từng phút ở ngay trên vùng biển này.
Một năm trước vào một ngày đầu tháng 6-1998 tàu Hồng Hà 01 của xí nghiệp Hải Dăng đảo Dáu (thuộc Bảo Hiểm AT.H.HVN) do hai công nhân Trần Văn Hiệp và Nguyễn Duy Quang điều khiển đã dũng cảm cứu được tính mạng của 16 người trên chiếc thuyền nan có nguy cơ gặp nạn trên đường từ đảo Dáu về Đồ Sơn.
Qua vụ 16 người suýt bị chìm tại vùng biển này, cũng như nhiều tại nạn tương tự khác trên những vùng biển lân cận chưa đủ cảnh tỉnh được họ. Chỉ vì lợi nhuận, lòng tham họ có thể mạo hiểm đến tính mạng của nhiều người.
Thiết nghĩ, Chính quyền sở tại cùng các cơ quan chức năng cần có ngay những biện pháp tích cực hữu hiệu hơn nữa, quản lý và kiểm tra chặt chẽ các phương tiện thuỷ tham gia giao thông, đặc biệt là giao thông đường biển, để hạn chế đến mức thấp nhất tai nạn đáng tiếc xảy ra trên vùng biển Đồ Sơn.
Minh Hệ – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Du lịch tình dục trẻ em – một vấn nạn đang được PATA quan tâm

Khoảng hai thập niên trở lại đây, trong du lịch đã xuất hiện một hình thức mại dâm đang bị ngành an ninh các nước tích cực triệt phá. Đó là Du lịch tình dục trẻ em.
Qua vỏ bọc du lịch, các “con yêu râu xanh” có điều kiện tiếp cận với các em nhỏ thuộc diện dễ bị “tấn công” ở các điểm du lịch. Mặt khác cũng qua con đường này, những tên ma cô môi giới mại dâm có nhiều cơ hội tiếp xúc với người nước ngoài để tìm kiếm khách hàng mà ít bị nghi ngờ. Du lịch tình dục trẻ em đặc biệt gia tăng ở những nơi mà luật pháp chưa thật sự nghiêm ngặt, hoặc chính quyền sở tại chưa kiên quyết nói “không” với hiện tượng này.
Cho nên, để bảo vệ các em, vấn đề cần thiết là vạch mặt những “con yêu râu xanh” và tích cực thực hiện các biện pháp ngăn ngừa, cách ly các em với sự hư hỏng. Cảnh sát chống Du lịch tình dục Úc đã có khuyến cáo rằng, những “con yêu râu xanh” thường nằm trong số những người nước ngoài sinh sống ngay tại điểm du lịch nào đó. Cần cảnh giác đối tượng này. Thông thường họ chính là khách du lịch hoặc nhà kinh doanh để kiếm niềm vui trên thân xác với các bé trai, bé gái bằng nhiều cách. Có thể lân la quen với trẻ em đường phố, hoặc có thể tới tận nhà các em, mua các em bằng một số tiền lớn làm lóa mắt cha mẹ các em, vốn là những kẻ hám tiền. Cũng có thể chúng dùng thủ đoạn dưới hình thức như bảo trợ, con nuôi…
Mới đây Interpol đã vạch trần một đường dây Du lịch tình dục trẻ em quốc tế. Đó là những tay buôn trẻ em, chuyên du lịch các nước Châu Á, Châu Mỹ latinh, Châu Phi, Đông u và Nam Thái Bình Dương để mua trẻ em về phục vụ cho mục đích tình dục. Vì sao chúng lại chọn những địa danh trên? Câu trả lời có thể khá rõ ràng: Nơi đây giá cả dễ chịu; chính sách mở cửa nhằm tận thu ngoại tệ đã bị những “con yêu râu xanh” lợi dụng; khủng hoảng kinh tế đẩy nhiều gia đình vào hoàn cảnh khó khăn, nhiều bậc cha mẹ phải nhắm mắt bán con…Tất cả điều đó đã đẩy các em vào con đường Du lịch tình dục trẻ em.
Điểm nóng về Du lịch tình dục trẻ em ở Đông Nam Á là Thái Lan, Campuchia và Việt Nam. Hiện Hiệp hội Du lịch châu Á – Thái Bình Dương (PATA) đang mở rộng dự án phòng chống vào khu vực này. Đã có những việc làm cụ thể như: tăng cường các phương tiện giảng dạy cho Khoa Du lịch của các trường đại học, quảng bá truyền thông giúp người dân có kiến thức và hiểu biết về Du lịch tình dục để họ có cách ứng xử thích hợp; quan tâm tổ chức những tua tuyến du lịch lành mạnh…
Để phòng ngừa, chúng ta phải tăng cường các biện pháp giáo dục cho các gia đình và trẻ em, nhất là những người nghèo có hoàn cảnh khó khăn, để họ không tạo điều kiện hoặc tiếp tay cho đường dây Du lịch tình dục trẻ em. Mặt khác phải kiên quyết ngăn chặn việc khách du lịch đưa trẻ em về nơi ở của họ.
Minh Tâm – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999