Quyết định đầu tiên – Phần 2

Những con người rất đỗi bình thường này, họ nói năng bặm trợn nhưng lại rất chân thật, có sao nói vậy, nghĩ gì nói nấy, trong bụng họ chẳng hề có thủ đoạn, họ chỉ biết làm việc, vậy mà họ bị đày đọa, trù dập, cũng chỉ bởi quyền lực của người lãnh đạo bị đe dọa hoặc giữa những người lãnh đạo giành giật nhau địa vị, quyền lợi mà khi đó họ bị lôi kéo và biến thành những con chốt, những cái loa trên bàn cờ do người ta bày đặt ra và rồi họ lại hành hạ, chỉ bởi vì họ ở phe bên này, phe bên kia; cuối cùng khi xảy ra một cuộc dàn xếp quyền lực thì những con tướng trong bàn cờ chỉ chuyển dịch vị trí, có khi lại bị “hất” lên, còn những con tốt, con xe thậm chí cả con sĩ phải lãnh đầy đủ sự trừng phạt của kẻ thắng trận.
Thành về đến phòng làm việc, anh ngả người xuống chiếc ghế salon người ta đóng để ngồi khi tiếp khách và cả để nằm ngủ. Chiếc salon mới khéo làm sao, chỉ cần một tay kéo ra là có thể trở thành chiếc giường nệm êm ái. Thành biết chiếc salon này là nơi dừng chân của biết bao cô gái bị cưỡng bức vì miếng cơm manh áo phải nhục nhã hiến thân và cả những cô gái tự nguyện để có được một việc làm tốt trong khách sạn. Ở đây ai cũng biết một câu chuyện truyền miệng, đó là vào một buổi trưa, trời mưa như xối, ngoài đường đã sũng nước, các ống thoát chảy ào ào theo một hệ thống của khách sạn sôi ùng ục thì có điện thoại gọi xuống phòng tiếp tân: “Alô, cho gọi cô Hòa đến gặp tôi”. Chỉ năm phút sau, một cô gái trẻ rụt rè bước đến cửa phòng Giám đốc, cô sợ hãi vì cô sợ bị mất việc làm, suy cho cùng ai không sợ mất việc. Cần việc làm để nuôi sống mình và gia đình cô mới đến đây, bây giờ bị gọi đang trưa thế này, chắc là việc rất quan trọng. Đã ba lần cô giơ tay lên cái nút bấm đặc biệt ở cửa phòng Giám đốc mà hầu như tất cả các phòng khách sạn khách không có, một mệnh lệnh đỏ được phổ biến “bất kỳ ai muốn vào phòng đều phải bấm chuông và Giám đốc cho phép mới mở cửa”. Cô Hòa cũng được phổ biến mệnh lệnh này, lần thứ tư cô đưa tay lên và cô đã nhấn chuông. Ông Giám đốc mừng rỡ nhưng lập tức bộ mặt đạo mạo của ông trở lại rất kịp thời, ông mời cô gái ngồi vào chiếc giường – salon, còn ông ngồi ở chiếc salon đối diện. Cô gái sợ hãi thấy ông rót nước mời cô uống và bắt đầu với nét mặt thân mật, cô đã đỡ lo và dần dà nỗi sợ hãi đã biến đi đâu mất, cô trở nên hoạt bát hơn:
– Thưa chú, chú gọi cháu đến có việc.
Ông gật đầu:
– Ừ, cũng có việc…
– Cháu biết ơn chú đã nhận cháu vào làm việc, cháu sẽ cố gắng….
Cô chưa nói hết câu, ông Giám đốc đột ngột rời ghế đến sát bên cô, lấy tay che miệng cô và ngồi luôn bên cạnh cô:
– Ở khách sạn này, em phải tập xưng hô “anh” và “em” cho…quen.
Ông vừa nói, vừa choàng tay ra phía sau lưng cô gái và tay còn lại rất nhanh chóng kéo chiếc ghế và nó biến thành một chiếc giường nệm, cô gái ngồi lọt thỏm phía bên trong chiếc giường.
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.